Có
một lần mẹ cho một đàn bồ câu ăn, có một chú bồ câu nhỏ xíu chỉ có một
chân bay vội đến, chú nhảy rất nhanh bằng một chân và rất quyết liệt
giành những mẩu bánh mỳ với các bạn. Mặc dù mẹ thương chú ấy quá, ưu ái
vảy thức ăn gần chú nhất, nhưng chỉ đứng trên một chân thì làm sao chú
nhanh bằng các bạn. Kết thúc bữa tiệc, chú chim bé nhỏ này là chú chim
duy nhất rất thân thiện ra quyệt mỏ vào tay mẹ như muốn nói câu cảm ơn.
Lúc đó bất giác mẹ nhớ đến con.
Kể
từ ngày đó, mẹ không ngày nào không nhớ đến chú chim nhỏ và càng thấy
thôi thúc phải làm gì đó có ý nghĩa hơn cho con. Còn nhiều chông gai
gập ghềnh trên bước đường của con lắm, làm gì cho con đây nếu không có
cả một cộng đồng.
Các
bố mẹ Hà Nội ơi, chúng mình lập thành một Hiệp hội quy củ để góp tay
với bố mẹ Nhân đi. Từ xưa đến nay, những gì chúng mình làm đều là những
hoạt động tự phát thôi, chưa được liên tục và hiệu quả.
Các
mẹ ở Sài gòn tuy tham gia muộn hơn nhưng rất có tổ chức. Theo Phong Lan
Tím, chúng mình ở mỗi miền, hoặc mỗi thành phố, nên lập thành Club, tất
cả gộp lại thành một Hiệp hội, thế là sẽ đảm bảo được sự hoạt động đều
đặn và dài hơi cho con.
Các bố mẹ cho ý kiến nhé.