|
Trời đày - Trời cho ( nhật ký Bà Ngoại )
10/08/2011 12:00:00
|
|
1 Lại thêm một em bé nữa giống mình –
Mẹ Mai Anh bận quá nên bàn giao việc nhận hồ sơ và trả lời các gia đình qua điện thoại cho bà ngoại. Thế là mỗi khi nghe tiếng chuông cửa các cháu lại reo ầm lên – bà ơi ra nhận hồ sơ. Còn Thiện Nhân lầm bầm: Lại thêm một em bé nữa giống mình .
2. Bác bưu tá của bưu điện Hà Nội ngày nào cũng rẽ vào nhà 25
- Lại hồ sơ phải không bác?
- Vâng, hôm nay nhiều đấy. Bác xé tờ giấy chuyển của bưu điện, xếp chồng lên nhau, đưa bút cho bà và nói:
- Bác ký mạnh vào, ghi tên thôi cũng được cho nó in xuống các tờ dưới
Có hôm trời mưa thất thường. Bác bưu tá ùa vào nhà. Bà ký trong này và nhận hồ sơ cho khỏi ướt.
Biết là việc bác thường xuyên làm mà bà cứ ái ngại.
- Bác đi nắng suốt ngày, không mặc áo dài tay. Bác sần sùi lên thế kia?
- Rôm đấy bà ạ . Mặc áo dài tay vướng quá. Cháu cũng quen rồi!!
3. Sáng sớm , chưa đến 7 giờ, đã có chuông cửa. Trời mưa mà ai đến sớm thế!
Thì ra có 2 mẹ con bé đi từ Quảng Ninh lên.
- “Con chào bà đi.” Cậu bé nhỏ nhắn, khuôn mặt giống mẹ. Người phụ nữ vừa bước vào vừa nói vội.
- Cháu đi từ 3 giờ sáng. Cháu ở ngoài đảo. Cháu lên sớm để gặp chị hỏi cụ thể xem cần những thủ tục gì.
- Cứ như hướng dẫn thôi cháu. 2 mẹ con đi thế này khổ quá mà không cần thiết. Thế túi của cháu đâu?
- Cháu chỉ có túi bé này thôi bà ạ. Gặp Chị Mai Anh xong cháu về luôn. Hai vợ chồng cháu trồng cây ngoài đảo. Cháu mang cả con đi theo.
Mấy ngày sau. Lại có điện thoại gọi từ sớm
- Bà ơi cháu đây. Tôi nhận ra ngay giọng mẹ con nhà ngoài đảo.- Cháu gửi bưu điện rồi.
- Tốt rồi, Nhận được bà sẽ gọi điện báo cho cháu cháu ngay.
4. Gần trưa. Chuông cửa réo. Ngoài cửa là một người đàn ông to cao
- Cháu chào bà. Cháu từ Thanh Hóa ra. Cháu muốn gặp chị Mai Anh. Để nộp hồ sơ cho con cháu.
- Cháu vào đây. Có gì cháu trao đổi với bà là được rồi.
- Cháu mang hồ sơ nộp cho con trai cháu
Giở hồ sơ ra kiểm tra. Mai Anh đã dặn rồi : “Con bận lắm. Mẹ nghe điện thoại trả lời hộ con. Việc này hợp với mẹ đấy. Mẹ nhớ hồ sơ cần những gì nhé. Con biết mẹ lại mủi lòng khi nghe các trường hợp. Nhưng mẹ phải xác định rõ cho mọi người. Việc chữa là do bác sĩ quyết định. Chữa được ai và như thế nào là do bệnh của mỗi cháu và do bác sĩ chỉ định.”
Ảnh cháu chụp ngồi ở cầu thang. Cậu bé to, đẹp như bố nó
- Cháu có mấy con?
- Bà ơi cháu chỉ dám đẻ một đứa thôi. Cháu lo lắm. Cháu là con trưởng nhưng chẳng dám sinh tiếp. Nhỡ lại không may thì sao. Vừa nói mắt người đàn ông to cao, đang là giáo viên thể dục ở một trường Trung học đang dâng dâng nước mắt
Có thể nói gì ngoài một lời an ủi, động viên ?
5. Cũng sợ thật nếu sinh tiếp mà đứa sau lại bị bệnh giống đứa trước thì sao. Nhiều gia đình bị chất đọc màu da cam cứ sinh tiếp đứa 2, đứa 3. Người ta hy vọng, hy vọng để bù cho thất vọng. Cũng chẳng biết lựa chọn sao bây giờ. Có gia đình gửi ảnh người anh bị bệnh lại kèm thêm ảnh bé em con gái xinh xắn đang chơi với anh. Cháu bé sau không sao cả
Lại chuông của bác bưu tá.
Bà ngoại ngạc nhiên tự hỏi: “Sao nhà này gửi nhiều ảnh thế? Sao lại có những 2 bản sao giáy khai sinh”
Thì ra nhà này 2 anh em đều bị bệnh giống nhau. Khổ quá. Biết sẽ ra sao đây.
6 . - Cháu ơi, còn thiếu xác nhận của địa phương hay nơi làm việc cũng được. Cháu có vấn đề gì đâu. Nhưng khi cần thiết mình có đủ giấy tờ, thủ tục. Nếu cháu hoàn cảnh khó khăn thì xác nhận càng tốt.
- Bà ơi cháu không muốn xin xác nhận. Cháu muốn tương lai con cháu còn có một gia đình
- Không sao đâu. Cũng chỉ là chứng nhận cháu ở đị phương thôi như kiểu tò sơ yếu lí lịch ấy mà. Bà hiểu. Cháu yên tâm.
7 .Vào một hôm nọ. Điện thoại reo, có một giọng nói lạ:
-“ A lô, chị Mai Anh ạ!”
- “Không cô là mẹ Mai Anh. Cháu cần gì cứ nói. Cô vẫn cùng chị lo mọi việc cho Thiện Nhân nên nắm được. Mai Anh còn phải đi làm.”
- “Cô ơi, cháu ở báo Dân Trí trong TP Hồ Chí Minh. Cháu nối máy cô nói chuyện với gia đình cháu bé bị bệnh.”
- “May quá. Cô đã đọc hồ sơ trường hợp này mà không thấy có số điện thoại để báo tin lại.”
…
8. Hai vợ chồng trẻ, đèo 1 cậu bé tới sáng chủ nhật
- Cháu ở ngay Hà Nội nên cháu mang hồ sơ tới trục tiếp
Bà lại giở ra xem thiếu giấy tờ gì không. Cậu bé nghịch ngợm quanh mẹ
- “Cháu có mấy đứa?”
- “Bà ơi cháu không dám đẻ nữa. Người mẹ khóc, không thành tiếng, nước mắt ràn rụa.”
- “Bà ơi bà nhớ giúp vợ chồng cháu.”- Người chồng cũng nghẹn ngào.
Bà và Mai Anh có thể làm gì hơn đây. Bây giờ đã hơn 80 trường hợp. Mấy tháng tuổi có. Hơn 20 tuổi có. Con trai nhiều. Con gái chỉ có 5, 7 trường hợp. Lòng người dẫu mênh mông nhưng sức người hạn hẹp. Mời được bác sĩ sang đã là may. Bây giờ số các cháu bị bệnh hiểm nghèo đông vậy sắp xếp sao để cho bác si đồng ý khám tất cả, sắp xếp sao lịch khám cho hợp lý, cho thuận tiện với mỗi gia đình. Các cháu bệnh nặng nhẹ khác nhau. Bà đọc hồ sơ, xem ảnh các cháu, dù không phải bác sĩ bà cũng cảm nhận dược đôi phần đau xót của các bố mẹ và bệnh nhân. Nhiều lúc cầm ảnh mà lướt nhanh. Nói với cháu đây mà bà lạnh, nổi gai. Bà nhiều tuổi rồi mà còn không nén được. Em Thư mới tốt nghiệp đại học đến giúp bà và chị Mai Anh xếp hồ sơ. Cô gái trẻ ngồi cả ngày dán mã hồ từng bức ảnh, từng tờ giấy, kể cả phong bì gửi của các gia đình. Bé Thiện Nhân ngồi bên xin chị cho dán từng mẩu giấy nhỏ để điền mã hồ sơ. Thiện Nhân làm cần thận và nghiêm túc. Nhân nghe và tự hiểu Lại thêm một em nữa giống mình.
Bà chỉ biết nói lời yên tâm dẫu bà cũng chẳng hiểu phải yên tâm sao đây. Cứ ngẫm mấy chữ trời đày – trời cho. Cứ cầu mong thôi. Bác sĩ dẫu giỏi tầm cõ thế giới đi cũng không phải phù thủy. Làm sao có thể giúp cho tất cả các cháu đã nộp hồ sơ đây? Bà và các bố mẹ cùng cầu mong vậy.
Còn bao mẩu chuyện về các bé đây. Những mẩu chuyện kể không thể hết vì chặng đường của chúng ta cần phải làm dài lắm cho bé trai lớn lên được làm một người đàn ông bình thường, cho bé gái được yêu và làm người mẹ. Nào ta cùng cầu nguyện …
|
|
Đã có 3710 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |