Happy Birthday Thien Nhan!
Chuc con 1 tuoi moi se them nhieu niem vui va hanh phuc!
Bài viết của anh thật xúc động!
Xin chia sẽ nỗi đau này cùng gia đình anh Nghĩa! rất hiểu tâm trạng của bạn Trần Anh lúc này. Sinh-Lão-Bệnh-Tử là điều không tránh khỏi. Đáng mừng và đáng trân trọng ở đây là anh Nghĩa đã đi trọn vẹn 1 kiếp người - dù là ngắn ngủi. Kính viếng hương hồn anh.
Xin chia sẻ với gia đình anh Nghĩa ! Thương 2 cháu và chị rất nhiều ! Cũng xin chia sẻ với anh Trần Anh ! Ranh giới giữa Sự sống và cái chết ôi sao mong manh quá !
Mất mát
Thêm một lần nữa nhắc đến bạn, một lần nữa muốn giữ lại những gì bạn đã từng sống từng gắn bó với cuộc đời này theo nghĩa cái tốt rồi sẽ nảy sinh cái tốt.
Cái nắng gắt, cái nóng hầm hập của Hà Nội vào đầu giờ chiều cộng với tiếng thổn thức của tất cả mọi người khi tới dự đám tang của Nghĩa khiến lồng ngực tôi cứ như muốn vỡ tung. Ngày 16.6.2010. Nghĩa ra đi giữa cái tuổi 40. Người bạn vong niên của tôi bỏ lại đằng sau tất cả những tiếc nuối của mọi người và trên hết là nỗi đau mất cha của 2 đứa con còn thơ dại. Thêm một lần nữa được chứng kiến sự mất mát không có gì bù đắp được. Thêm một lần nữa tim nhói đau và tự hỏi cuộc sống liệu như thế có bất công khi những người thân, những người bạn tốt bên ta cứ lặng lẽ ra đi.
Sẽ là vô duyên khi không nói lý do viết về mất mát này trên blog của Thiện Nhân. Đơn giản chỉ vì Nghĩa cũng chính là một trong những người mến mộ và chia sẻ với tôi rất nhiều về chú lính chì. Coi như viết lại những dòng chữ này cũng là cách nhớ về một người bạn, nghĩ đến những việc sẽ làm và đối diện với cuộc sống muôn vàn khó khăn đang đợi ở phía trước.
Nhìn thấy Nghĩa là như thấy niềm vui bởi lúc nào anh cũng cười và lúc nào cũng sẵn sàng chiều mọi người. Nghĩa hơn tôi hơn chục tuổi, nhưng chúng tôi chơi với nhau theo đúng nghĩa những người bạn vong niên. Tôi trân trọng anh. Nhiều việc phải hỏi ý kiến anh và tôi biết với tất cả mọi người Nghĩa đều vô tư và tận tâm như thế. Hai ba năm trở lại đây, Nghĩa hay đi lại nơi cổng chùa sau những tháng năm lận đận sóng gió cuộc đời. Hôm đưa tang Nghĩa, có cả sư thầy trụ trì ngôi chùa bên Đông Anh, nơi Nghĩa từng đưa tôi đến để trải nghiệm và lĩnh hội được phần nào tính thiên lương ở trong mỗi người. Vào dịp đầu năm, khi cúng sao giải hạn cho gia đình, Nghĩa cũng không quên làm giải hạn cho Nhân, một cách tự nhiên, rất thực và đúng với con người của Nghĩa. Nghĩa cũng đã từng cùng tôi đến chơi với Thiện Nhân khi Nhân còn ở 118 Hàng bạc.
Không biết chiếc máy bay Nghĩa tặng Thiện Nhân còn chơi được không nhưng tôi biết tình cảm của Nghĩa khi lựa chọn mua lúc bên Quảng Châu. Nghĩa bảo chọn cho hai thằng màu đỏ cho mạnh mẽ, một cho Nhân và một cho con trai Nghĩa. Sống giữa những người như Nghĩa mới thấy cuộc đời còn nhiều điều hay, nhiều điều đáng làm lắm. Vì thế mới dám nói cái tốt lại sinh ra cái tốt. Lại nhớ tới thần thoại Hy Lạp, khi một người chết đi, linh hồn của họ sẽ bay sang một chiều không gian khác và ở đó, họ có thể nhìn lại cuộc đời mình. Bản chất thật của người đó sẽ được đưa tới gặp thần Anubis, người giám sát một chiếc cân. Một bên bàn cân là chiếc lông vũ (biểu trưng cho sự thật) và thần Anubis sẽ lấy trái tim của người đó đặt lên bàn cân bên kia. Nếu trái tim nhẹ hơn chiếc lông vũ, linh hồn của người đó sẽ được tự do. Nếu trái tim nặng hơn do chất đầy những oán hận, nuối tiếc thù hằn và ăn năn, linh hồn sẽ được gửi đi tái tạo lại. Nghĩa bạn của tôi đã ra đi và tin chắc rằng đã được siêu thoát bằng chính sự tha thứ và tình yêu thương khi anh còn sống.
Quay trở lại chuyện gặp sư thầy trụ trì chùa bên Đông Anh, chắc hẳn Thầy phải đang nén xúc động cho đúng với Bản ngã của những nhà tu hành; chỉ giữ được người ở lại chứ không ai giữ được người ra đi. Nói chuyện với tôi nhưng tôi biết Thầy đang nói với Nghĩa. Khi một sự sống vừa ra đời, nó cũng như một viên đạn được bắn đi, và sẽ tiến đến đích cuối cùng là cái chết. Sự sống thì không chắc chắn nhưng cái chết thật hiển nhiên. Lại nhớ đến khi Thầy trả lời Nghĩa và tôi; Điều gì quan trọng hơn giữa cuộc sống và tiền bạc- Đối với những kẻ keo kiệt, tiền dĩ nhiên là quan trọng nhất còn đối với người giàu, cuộc sống sẽ quan trọng hơn cả. Tuy nhiên đối với người cao thượng thì nguyên tắc đạo đức vẫn là trên hết. Nghĩa không giàu nhưng lắm bạn bè. Người ở nước ngoài bay về, người ở trong Nam bay ra, dưới Hải Phòng lên, trên Lạng Sơn xuống…chỉ với ước mong được gặp Nghĩa lần cuối. Một vài người đo đếm cuộc sống qua từng ngày, từng năm, qua nhịp đập con tim, qua niềm đam mê mãnh liệt và qua cả những giọt nước mắt. Nhưng sự đánh giá chính xác nhất, chính là những gì bạn đã làm cho người khác trong suốt cả cuộc đời. Thêm một lần nữa nhắc đến bạn, một lần nữa muốn giữ lại những gì bạn đã từng sống từng gắn bó với cuộc đời này theo nghĩa cái tốt rồi sẽ nảy sinh cái tốt. Đặng Trần Anh
Quay trở lại chuyện gặp sư thầy trụ trì chùa bên Đông Anh, chắc hẳn Thầy phải đang nén xúc động cho đúng với Bản ngã của những nhà tu hành; chỉ giữ được người ở lại chứ không ai giữ được người ra đi. Nói chuyện với tôi nhưng tôi biết Thầy đang nói với Nghĩa. Khi một sự sống vừa ra đời, nó cũng như một viên đạn được bắn đi, và sẽ tiến đến đích cuối cùng là cái chết. Sự sống thì không chắc chắn nhưng cái chết thật hiển nhiên. Lại nhớ đến khi Thầy trả lời Nghĩa và tôi; Điều gì quan trọng hơn giữa cuộc sống và tiền bạc- Đối với những kẻ keo kiệt, tiền dĩ nhiên là quan trọng nhất còn đối với người giàu, cuộc sống sẽ quan trọng hơn cả. Tuy nhiên đối với người cao thượng thì nguyên tắc đạo đức vẫn là trên hết. Nghĩa không giàu nhưng lắm bạn bè. Người ở nước ngoài bay về, người ở trong Nam bay ra, dưới Hải Phòng lên, trên Lạng Sơn xuống…chỉ với ước mong được gặp Nghĩa lần cuối.
Một vài người đo đếm cuộc sống qua từng ngày, từng năm, qua nhịp đập con tim, qua niềm đam mê mãnh liệt và qua cả những giọt nước mắt.
Nhưng sự đánh giá chính xác nhất, chính là những gì bạn đã làm cho người khác trong suốt cả cuộc đời.
Đặng Trần Anh