|
THỜI GIAN (Đặng Trần Anh)
28/05/2010 12:00:00
|
|
Không còn ồn ào những dòng chảy tình cảm của các ông bố bà mẹ, chẳng còn những cao trào tự sự tưởng chừng không nói ra thì không thể chịu đựng được. Thay vào đó là những tình cảm sâu lắng của những người quyết tâm bám đuổi chặng đua đến phút cuối cùng, dù họ hiểu không biết bao giờ về tới đích.
THỜI GIAN
Thời gian thật ngắn. Trong từng ấy năm ta vẫn chưa thực hiện được dự định lớn lao gì mà quay đầu nhìn lại thấy mình già đi nhiều. Thời gian thật dài. Mỗi một ngày trôi đi là thêm một lần ta chờ đợi điều thần kỳ mang may mắn đến với Nhân mà sao chưa thực sự hiển hiện.
Đã có nhiều lúc quên đi chuyện thường ngày để nghĩ đến Nhân. So sánh với mốc thời gian ngày trước thấy mọi việc khác nhiều và thay đổi nhiều, đến chuyện nhỏ nhất là những trang nhật ký viết cho gia đình Thiện Nhân cũng thấy khác. Không còn ồn ào những dòng chảy tình cảm của các ông bố bà mẹ, chẳng còn những cao trào tự sự tưởng chừng không nói ra thì không thể chịu đựng được. Thay vào đó là những tình cảm sâu lắng của những người quyết tâm bám đuổi chặng đua đến phút cuối cùng, dù họ hiểu không biết bao giờ về tới đích. Thậm chí, ngay cả dòng chữ vội vã của chị Mai Anh cũng ẩn chứa một khẩu khí không hề “còi” như mọi người vẫn nghĩ. Có cái gì đó phá cách, mệt nhọc, đan xen giữa những dòng tình cảm là những câu chữ mang nặng chất báo chí. Khác hẳn với những dòng nắn nót như trong Thư của cha mẹ Thiện Nhân gửi những người yêu thương con…trước đây mà mỗi khi đọc lại đều cảm thấy mũi lòng.
Thời gian làm người già càng già và người trẻ cũng không tránh khỏi phải già đi. Vậy thời gian là bao lâu và sẽ diễn ra như thế nào trong khoảng chờ đợi để Nhân có thể được chữa trị đàng hoàng. Từ giờ đến lúc đó sẽ có bao nhiêu chuyện xảy ra mà ta chưa thể biết?
Có người bạn một lần hỏi tôi, sợ nhất điều gì trong cuộc sống. Tôi nghĩ ngay đến Nhân. Cuộc sống hiện tại và phía trước không biết Nhân sẽ sợ nhất là gì? Gia đình ư? Đương nhiên đó đã là tổ ấm như mơ dành cho Nhân. Trường học ư? Không hẳn vì Nhân có cá tính và chẳng ai dám đày đọa và đối xử bất công với một cậu bé nổi tiếng. Bạn bè ư? Chưa chắc đâu vì với trí thông minh, tinh nghịch và thêm chút láu cá Nhân thừa sức áp đặt lý trí lên hoàn cảnh…Vậy chỉ có thể là thời gian. Liệu Nhân và gia đình có giữ được những gì đã có, đó là niềm tin yêu tuyệt đối, là tình thương vô bờ và cả những trông chờ kỳ vọng. Cũng chỉ có thể là thời gian. Bởi khi thời gian cứ trôi đi và Nhân sẽ thay đổi như thế nào trong môi trường sống mà phần lớn mọi người đều có những toan tính cá nhân cho riêng mình. Cũng là thời gian, không hề ngắn từ nay cho tới khi Nhân lên 9 để thực hiện phẫu thuật đi tìm chính mình. Gian nan và còn vất vả lắm nhưng cũng may khi trông thấy Nhân lớn hẳn, già dặn cứ như là hiểu hết những gì đang diễn ra xung quanh.
Thời gian. Hy vọng sau này thời gian sẽ càng làm chú yêu thương Nhân hơn.
|
|
Đã có 2249 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |