|
Cái chân lành lặn và một câu chuyện
03/03/2010 12:00:00
|
|
Đêm ngày 4 anh Minh lớn và Minh bé cuống cuồng cuống lấy đũa, lấy thước kẻ, lấy băng giúp mẹ nẹp cái chân cho đầu gối ông em không cử động được. Gọi bác sĩ xin vào Việt Đức khâu ngay. Mẹ vác Nhân với cái chân ngược lên, mặc quần áo bệnh viện ghì Nhân lên cái bàn để khâu.
Tất cả là vì Nhân vào đi vệ sinh trước giờ ngủ và khuỵu chân cái oạch, chém cái đầu gối vào cạnh của bậc cửa toilet, đứt luôn một dọc chảy bép máu và lòi cả mỡ trắng trắng ra. Kinh hết hồn. Tóm tay vào cái vết rách để cho nó khỏi banh ra và mấy mẹ con sơ cứu ông Nhân bằng đũa, thước kẻ của Thiên Minh, nẹp băng vòng vòng vòng cả cái cẳng chân nhiều vòng để giữ thẳng cái đầu gồi. Không khâu không được vì đúng đầu gối cử động không cách gì mà tự liền được.
Gọi điện cầu cứu Na Hương phi đến gấp để ở nhà với Minh lớn Minh bé chờ Nhân đi vào viện. 3 cô cháu nhà đấy sợ quá ngồi ôm nhau ở ghế đi văng đến lúc Nhân khâu xong về.
Trong phòng Nhân la oái oái: Mẹ ơi con muốn nắm áo của mẹ... Các anh của em ơi... Con muốn mẹ đưa con ra khỏi bệnh viện để về nhà... Con không thích đâu...
Và tất nhiên là con thê khóc thảm khi bác sĩ rút từng mũi chỉ. Nhưng dù sao Nhân vẫn là Chú lính chì dũng cảm và chẳng giống ai nên khóc la chói tai vậy nhưng ông con biết giữ nguyên cái chân không chút xê dịch trong quá trình khâu, người cũng vậy dính chặt cứng lên bàn toát hết cả mồ hôi. Hai tay nắm chặt tay và áo mẹ khóc: Con muốn mẹ ở đây với con
Ra khỏi bệnh viện là cu Nhân nín khóc luôn, kêu con hết đau rồi mẹ ạ về nhà thôi. Và đúng đến cửa nhà mới vô vàn xúc động ... cu Nhân thờ phào một cái và thốt ra : Em yêu các anh. 2 ông anh thì vẫn đầy âu lo ngồi nguyên chờ đợi ông em ra sao. Nhân ôm chầm từng anh, òa khóc nức nở vừa ôm hôn vừa khóc vừa : Em yêu anh của em.
Nhân cứ làm như vừa thoát khỏi chiến tranh nên mới thấy hết giá trị của yêu thương mà lúc ngon lành không cảm nhận được. Tóm lại, Nhân uống giảm đau ngủ luôn một giấc ngon lành, Hải Minh thì mất ngủ đến gần sáng, Thiên Minh thì mất hết thước kẻ đi học, mẹ thì mất đũa ăn cơm.
|
|
Đã có 4284 người đọc bài viết này
|
|
|
14 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |