|
Viết cho cháu
09/01/2010 12:00:00
|
|
1. Bà nhớ Nhân nên đón cháu về ở chơi nhà bà ít ngày. Thật không may bà bị ngã, bị bong gân. Bà đau lắm không đi lại được. Thế là đành gọi mẹ Mai để đón Nhân về. Nhân đứng cạnh bà, mặt buồn rười rượi, tay để lên chân đau của bà, Nhân dặn bà, giọng buồn thiu : “Bà cố ăn cho mau lớn bà nhé ”
Và chiều nào, ông ngoại ra nhà con gái thăm các cháu, Nhân cũng hỏi : “Ông ơi bà ngoại đã khỏi chân chưa?”
5 đứa cháu nội ngoại của bà chưa đứa nào biết hỏi như vậy
2. Mẹ Mai đèo 3 anh em về thăm ông bà ngoại. Nhân ngồi vào ghế nhựa bé đặt dưới chân mẹ. Hai anh Minh ôm nhau ngồi đằng sau. Anh Minh lớn hay say xe ô tô nên mẹ Mai cứ đèo xe máy cả 3 như vậy. Thật là liều.
Đến nhà bà, Nhân chưa xuống ngay mà cứ loay hoay thò tay vào cái giỏ xe bé tẹo mà lục lọi. Bà ra đón thì vừa vặn Nhân tìm thấy và xòe tay đưa cho bà một vật tròn đen bằng nhựa be bé và nói : “Bà ơi khuy áo của bà đây này”
Ôi Nhân cháu thật tuyệt vời. Bà chỉ còn biết ôm cháu mà thơm mà nghẹn ngào. Lúc ở bên Mỹ, chiếc áo của bà bị tuột mất khuy. Cả ba tháng sau về Hà Nội Nhân vẫn nhớ. Cháu nhặt ở nhà mình, từ chỗ nào hay trong đống đồ chơi 1 hình nhựa đen tròn giống như chiếc khuy cất ở đâu mà nhớ mang về cho bà ngoại.
3. - Nhân này, cháu có nhớ những ngày bà cháu mình ở bên Mỹ không?
- Lúc ở bên Mỹ có 2 bà cháu mình buồn bà nhỉ.
Nhân biết nhiều lắm, nhiều hơn người lớn nghĩ. Nhân nhớ nhiều lắm nhớ những điều người lớn nói về Nhân Lúc ở bên Mỹ , cứ ngồi lên ô tô là Nhân cột dây và nhắc bà ngoại – Bà ơi bà seat belt chưa? Về Hà Nội mỗi lần lên ô tô bà lại nhớ lời Nhân nhắc nhở.
Lúc ở bên Mỹ, Nhân thủ thỉ bà nhiều điều không ngờ Nhân biết như vậy. Giải thích cho cháu hiểu sao đây. Bà chỉ mong cháu được chỉnh hình bình thường như các anh em. Bà lo lắm khi Nhân lớn và đi học tiểu học. Anh Ti con dì Hiền đi học về là chạy cuống vào nhà vệ sinh. Anh nói ở trường khai và đông lắm con không đi tiểu. Còn Nhân sẽ sao? Giá như Nhân được thay đổi môi trường khi cháu bắt đầu đi học nhỉ. Nhưng thay đổi thế nào và làm sao thì bà cũng không biết nữa.
4. Ông ngoại có tiền nhuận bút. Tiêu gì ? Ông dẫn lần lượt từng cháu đi mua quần áo mới. Mẹ Mai kể ở nhà mẹ giải thích với Nhân là Nhân mặc quần của anh vừa xinh rồi còn anh lớn hơn nên quần ngắn hết mẹ phải mua quần mới cho anh . Nhân Vâng ạ nhưng phải mấy ngày sau “Nhân đứng lên ở xe máy và bảo con lớn rồi này, con cao nhìn được cả đường rồi này, mẹ cũng phải mua cho con quần mới” .
Nhân có nhiều quần áo đẹp và tốt của các anh. Nhưng Nhân cũng phải có quần mới chứ. Thế là ông đẩy xe đưa Nhân ra siêu thị trẻ em mua quần mới. Nhân thích lắm. Nhân thay ngay không cần chờ về nhà.
5. Nhân biết bảo : Cu Ti là em, Ti phải gọi Nhân bằng anh.
Mai Thi con của cậu lớn tuổi hơn Nhân. Cu Ti con của dì càng lớn hơn. Thế mà bây giờ Nhân biết rồi, Nhân là con mẹ Mai, Nhân phải làm anh. Đáo để thế đấy.
6. Ti có một hộp ngậm ho màu xanh, ngọt và hơi cay thôi. Nhân về bà ăn kẹo bánh, hoa quả nhiều lắm. Chỉ mình Nhân chịu ăn mọi loại quả, nhất là quýt ngọt. Nhưng Nhân thích viên ngậm ho của Ti. Cho 1 viên không được. Nhân muốn lấy cả hộp. Không được Nhân ăn vạ. Bố mẹ không nói được. Nhân có bà ngoại thương lập tức bồng và xin Ti cho Nhân. Chà gào to quá. Gào bằng được hộp ngậm ho vẫn chưa nín. Mẹ Mai nhà Nhân ghê gớm thì mặt hầm hầm cả với 2 bà cháu : Ắ, dám cậy có bà thương lu loa lên. Con ra khỏi nhà bà sẽ biết ! Đồ của Ti, Ti không cho con đã lấy mà còn dám la lối ầm nhà ầm cửa. Tội này còn to hơn tội đòi đồ của người khác.
Thế nhưng bà bảo ở lại ngủ với bà Nhân nhất định Không, cháu về với mẹ cháu
|
|
Đã có 1256 người đọc bài viết này
|
|
|
11 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |