|
Thư gửi từ Việt Nam (Bà Ngoại)
30/11/2009 12:00:00
|
|
Không thể viết nữa vì cảm xúc đang chệch sang hướng khác. Gửi từ Việt Nam tình cảm của cô tới các cháu. Mong được đón những người yêu thương Thiện Nhân ở Hà Nội. Sẽ đưa các cháu đi ăn cơm Việt Nam, ăn phở, ăn bún chả Hà Nội đúng vị của nó...
Gửi các mẹ Thiện Nhân bên Mỹ
Cô xin lỗi vì trước khi về không gọi được điện thoại đầy đủ để chia tay các cháu - những người yêu thương Thiên Nhân. Những ngày 2 bà cháu ở Mỹ nếu không có sự động viên, chăm sóc từ việc đi lại bệnh viện, việc ăn ở, sinh hoạt hàng ngày, đến việc đi chơi công viên, các khu vui chơi, các siêu thị... chắc mẹ Mai Anh cháu, ông Greig, bác Sơn Phạm, bác sĩ Tuệ đã không dám để 2 bà cháu ở lại với nhau.
Ấn tượng về chuyến bay đường dài, ấn tượng về nước Mỹ từ Texas - cụ thể từ Houston, từ bệnh viện và các bác sĩ Mỹ thật mạnh mẽ. Nhưng tình cảm của các cháu, những người Việt Nam sống ở Mỹ, dành cho 2 bà cháu in đậm trong tâm trí cô. Nhưng lần điện thoại từ xa của Châu Dương, của Hồng - hộp táo hái từ trên núi của Hồng gửi bưu điện từ bang xa xôi tới Houston dành cho cô quả tươi và thơm ngọt. Nhiệt tình đón và chăm sóc của Vân giúp cô hiểu về cuộc sống gia đình Việt Kiều bên Mỹ. Vợ chồng Huy - Hằng, Thư và Trân chăm lo cho cô như những đứa con ân cần, thân thiết với người mẹ lâu ngày xa cách. Cho cô được luôn nhớ về các cháu như nhớ các con gái của mình. Cô thức sự yên lòng những ngày xa Mai Anh ở lại Houston. Và đặc biệt Susan và các bạn của Susan như Quang, như Vũ đã luôn bên 2 bà cháu. Cô có thể sang dự đám cưới của Susan được hay không còn bao điều chưa biết được như sức khỏe, như visa, như thời gian...Nhưng muốn thì thật muốn. Cô yêu cháu. Chỉ tiếc Susan sinh ở Mỹ nên tiếng Việt nói được mà đọc thư cô qua mail không hiểu hết. Chắc là cháu cố thêm về tiếng Việt vì cô mà cố học tiếng Anh để viết được thư cho cháu thì khó quá.
Thời gian cô ở Mỹ tính tuần thì chẳng là bao mà cũng thật là nhiều - 5 tuần. Ai cũng kinh ngạc, xuýt xao. Cảm ơn các cháu. Nước Mỹ với mọi người và nhất là với cô thật xa xôi, trước đó chưa bao giờ đến trong ý nghĩ sẽ tới. Cô nhiều tuổi, sức vóc yếu, ít quen xa nhà, cố hữu trong nếp sống. Vậy mà sống được những 5 tuần ở Houston, không biết 1 chút tiếng Anh - chỉ Hello, Thankyou Goodbye, là hết. Thế mà lưu luyến, mà nhớ, mà luôn nghĩ đến. Đâu phải vì thành phố với con đường, biệt thự, bệnh viện, siêu thị, cảnh sắc... hiện đại, văn minh. Đâu phải vì bất kỳ 1 so sánh, ước ao nào. Đó là tình người, tình cảm các cháu, các bác sĩ Mỹ và Việt Nam ở Houston dành cho Thiện Nhân. Lòng nhân ái làm lưu luyến lòng người.
Mong ngày Thiện Nhân lại sang Houston để chữa trị, hoàn chỉnh 1 chàng trai. Cô có đi nữa hay không chưa biết được. Nhưng cô yên tâm vì biết Thiện Nhân có bao nhiêu bố mẹ chờ đón để được chăm sóc chu đáo với đầy tình yêu thương. Còn bao việc chúng ta cần phải lo, cần phải chăm cho Thiện Nhân. Cháu đã vào nhà cô trong sự đón nhận và thương yêu của cả nhà. Sau 5 tuần 2 bà cháu ở Houston, tình cảm 2 bà cháu thêm gắn bó. Tình thương đã lớn dần trong tình yêu thương quấn quít bà cháu. Ở bên Nhân mới thấy hết Nhân nghị lực, Nhân thông minh, nhạy cảm, Nhân muốn được ôm ấp, nô đùa và trong sinh hoạt Nhân tội nghiệp thế nào. Những lúc ấy nhìn Nhân mà chỉ biết dấu đi sự nghẹn ngào của mình. Những lúc ấy cô thấy mình bất lực.
Không thể viết nữa vì cảm xúc đang chệch sang hướng khác. Gửi từ Việt Nam tình cảm của cô tới các cháu. Mong được đón những người yêu thương Thiện Nhân ở Hà Nội. Sẽ đưa các cháu đi ăn cơm Việt Nam, ăn phở, ăn bún chả Hà Nội đúng vị của nó, chứ không như ở Houston các cháu dẫn cô đi ăn đâu. Cô vui vậy thôi. Chỉ mong các con gái ở xa Tổ quốc về đến Hà Nội lại có thể lái xe ô tô đi chơi cùng cô thôi. Đường hẹp, ngắn, người và xe đông nghẹt nhưng nhiều chỗ rất hay, nhiều món ăn dân tộc rất ngon. 2 bà cháu rất nhớ các mẹ.
|
|
Đã có 3191 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |