|
Rồi cũng hết một ngày dài chờ và đợi
07/10/2009 12:00:00
|
|
Chờ đợi trong hy vọng, chờ đợi trong lo âu và cuối cùng cả nhà cũng nhận được tin từ bác sỹ. Sự thể là trường hợp của Nhân là trường hợp đặc biệt vì còn quá bé, bác sỹ chưa xác định được hormon nam đã hình thành trong người con chưa và con có đủ sức khỏe để chịu đựng 3 mũi tiêm hóa chất không?
Ngay từ sáng, Nhân đã dậy sớm, ngoan ngoãn uống sữa và miệng liên hồi gọi bà ơi, mẹ ơi đi chơi nhanh lên. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của Nhân, bà ngoại dấu nét buồn trên khóe mắt và mặc quần áo đẹp cho con. Cả nhà dắt nhau vào viện.

Năm nay Nhân đã lớn, con đã biết sợ, mặc dù con rất ngoan nhưng khi nhìn thấy cả đoàn bác sỹ, ông nào cũng to béo, đầy râu, không đẹp trai như bố Nghinh, bố Thuận của em ở Việt Nam con bắt đầu khóc. Con làm mẹ Còi và bà ngoại cũng chảy nước mắt theo. Chỉ có bố Greig là vẫn kiên cường thuyết phục con. Bác sỹ bắt đầu hội chẩn, xì xà, xì xào, viết vào giấy, mẹ Mai đến ù cả tai cũng chằng hiểu được là bao vì các ông toàn dùng từ chuyên môn. Đành đứng chờ bố Greig phiên dịch lại vậy.
Đầu tiên con được khám bời bác sỹ Sicek để kiểm tra vị trí của tinh hoàn bằng máy siêu âm, sau đó con được đưa vào buồng kín mà không ai được vào theo để chụp CT bộ phận sinh dục và cuối cùng là con được chuyển sang bộ phận khác để siêu âm, thử máu, thử nước tiểu. Mẹ Còi và bà Ngoại chóng cả mặt vì tốc độ di chuyển. Ai cũng vừa cười vừa khóc vì cái bệnh viện nó to bằng cả thành phố Hà Nội. Cả nhà được các bác sỹ giải thích rằng bệnh viện Nhi đồng Texas là bệnh viện dành cho trẻ em lớn nhất nước Mỹ.

Sau phần xét nghiệm, cả nhà dắt nhau vào một cửa hàng ăn ngồi chờ kết quả vì bệnh viện ở khá xa và hôm nay là ngày thường nên giao thông khá đông đúc. Cả nhà chẳng ai buồn nói chuyện hay ăn uống vì cùng chung một nỗi lo. Không ai nói ra nhưng cả nhà đều ấp ủ một hy vọng là con sẽ được tiêm hóa chất, sẽ được thử nghiệm để xác định tinh hoàn của con vẫn còn và hy vọng được quay trở lại thành phố Houston nhiều lần nữa.
Và rồi tiếng chuông cũng kêu reng reng (chú thích là khi chờ kết quả hay chờ đợi để làm xét nghiệm thì mẹ Còi được phát một cái chuông tròn tròn, khi chuông kêu cùng với đèn nháy nháy thì có nghĩa là có kết quả), tiếng chuông vừa dứt, ánh đèn chưa kịp nháy, cả nhà đã ba chân bốn cẳng chạy, chẳng ai kịp nói với ai câu gì nữa. Tim mẹ Còi như muốn ngừng lại khi nhìn thấy gương mặt bác sỹ (sau này mọi người nói với nhau rằng có thể đó là khuôn mặt điển hình của bác sỹ) và sau gương mặt nghiêm nghị và một nụ cười ‘chúng tôi có thể tiến hành xét nghiệm cho cháu vào tuần tới. Nếu gia đình đồng ý mức phí, chúng tôi sẽ đặt thuốc trong ngày mai’. Loại hóa chất tiêm vào người cho con để kiểm tra xem tinh hoàn của con có hoạt động không là một loại hóa chất rất hiếm và ít người sử dụng. Mỗi lần sử dụng là phải đặt hàng và ở Mỹ thì chỉ có duy nhất một nơi sản xuất hóa chất đấy. Bác sỹ phải đặt cho con đủ lượng tiêm 3 lần trong 2 tuần. Sau đó, bác sỹ sẽ kiểm tra kết quả.
Và, lại chờ đợi, lại hy vọng kết quả kiểm tra của con. Cả nhà chưa hết hồi hộp nhưng tự an ủi nhau rằng con vẫn may mắn được tiêm thuốc trong chuyến đi này. Trông mặt Nhân không ai không thể cầm được nước mắt vì ánh mắt con buồn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, con ngồi im, không nghịch ngợm, không hỏi han và dường như con đang chờ được chia sẻ. Me Còi biết rằng mũi tiêm sẽ làm con đau, sẽ làm con sợ nhưng biết làm sao được khi điều đó là điều không thể tránh khỏi trên hành trình giúp con trở thành một người đàn ông bình thường. Mẹ Còi bắt đầu gọi điện thông báo cho mọi người. Cả nhà vẫn biết có một người ở rất xa, ngày nào cũng gọi điện để hỏi thăm tình hình, đó là bác Sơn Micheal và Cô Judy và biết bao bố mẹ gửi thư, gọi điện sốt ruột xem con đi bệnh viện ra sao nữa. Trái tim non nớt của con đủ lớn để cảm nhận tình yêu thương của những người xung quanh. Tin là cu Nhân sẽ vượt qua 3 mũi tiêm trong 2 tuần và các bố mẹ khắp nơi đang nguyện cầu cho con.
|
|
Đã có 1779 người đọc bài viết này
|
|
|
22 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |