|
Qua một chuyến bay dài
01/10/2009 12:00:00
|
|
Trải qua một chuyến bay dài mẹ mới biết là mình đang già hơn nhiều. Sau 36 tiếng ròi khỏi nhà mới đặt chân vao phòng khách sạn người như sụn xuống và đau buốt lưng không đứng lên ngồi xuống được.
Trải qua một chuyến bay dài mẹ mới biết là mình đang già hơn nhiều. Sau 36 tiếng ròi khỏi nhà mới đặt chân vao phòng khách sạn người như sụn xuống và đau buốt lưng không đứng lên ngồi xuống được.
Nhân cũng lớn them sau 1 năm và biết nhiều hơn rồi. Mặt mũi Nhân nghiêm túc và chịu đựng vì Nhân biết đây là đi chữa bệnh không phải đi chơi. Cu Nhân biết nhớ nhà, lien tục đặt vấn đề: Mẹ ơi cho con đi về nhà. Con về chơi quay với các anh
Cu Nhân cứ lò có ở các sân bay, nhưng sân bay rộng mệnh mộng nên được chút là tim gan của Nhân lộn hết lên : Mẹ ơi con hết hơi rồi. Nhân đeo nhằng lấy cổ mẹ tha Nhân đi hối hả và cũng hết hơi theo Nhân. Ô tô, máy bay, máy bay, tầu, máy bay, check in, check out, check in…
Nhưng khó có đứa bé nào ngoan như vậy. Lên máy bay, xuông máy bay nhẫn nại và có ý thức như một người lớn. Lúc cất hạ cánh trẻ con khác khóc lóc ầm ĩ còn Nhân thì không, tự seat belt ngồi ngay ngắn như ông già nhỏ. Mẹ Còi mệt quá để Nhân ngồi sát cửa sổ rồi chặn ở ngoài vừa ngủ vừa thức. Ánh nắng gắt chiếu qua ô cửa Nhân tự lấy bảng hướng dẫn bay ở túi ghế phía trước và loay hoay gấp nhỏ lại cho vừa và cài lên che nắng. Nhân cũng tự mò mẫm cắm tai nghe và bật phim xem vừa tự xúc ăn rồi tự kê gối tìm tư thế ngủ. Vừa ngộ vừa thương thật vì Nhân bé tí xíu mà quá biết không làm phiền gì ai.
Mẹ bật máy tính lên viết cho Nhân nhật ký mà không sao có gắng nổi. Oải ra rời. Tình trạng đấy kéo dài nhiều ngày . Mẹ già hơn nhiều rồi.
|
|
Đã có 1151 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |