|
Nhớ nhà
06/10/2009 12:00:00
|
|
Ngay từ sân bay Việt Nam cu Nhân đã liên tục đề nghị : Thôi, về nhà đi, con muốn về chơi quay với các anh. Ở Houston thì Nhân nì nèo: Mẹ cho con gọi điện nói chuyện với anh. Con nhớ anh lắm
Lần này Nhân đi chữa bệnh 2 anh Mình biết là sẽ nhớ mẹ thế nào từ kinh nghiệm lần trước nên 2 anh buồn thiu. Vẫn là anh Minh lớn hiểu biết nhất. Anh lầu bầu : Mẹ này, chính ra con rất thiệt thòi. Sinh nhật con không có mẹ ở nhà. Con chờ mẹ về mới thổi bánh sinh nhật vậy. Mẹ đi với em thế thì ai học bài buổi tối với con? Ai chở con đi học? Nhưng mà thôi, dù sao thì Nhân cũng thiệt thòi hơn con…
Thế là sinh nhật 9 tuổi của anh Minh không có thổi nến và cắt bánh ga tô.

Đêm đầu tiên về nhà Thiện Nhân chỉ bám chặt "bố Thiên Minh"
Nửa đêm bà ngoại gọi điện: Con ạ khổ thân Thiên Minh biết nghĩ
Về ngủ bà cuối tuần bà mới tỉ tể hỏi: Sao mặt cháu bà sứt sẹo hết thế?
Thiên Minh: Nhân cấu mặt cháu đấy nhưng bà không được nói lại với bố mẹ cháu không bố mẹ cháu xót cháu lại bắt em về núi
Còn mẹ nghe trộm được chuyện của Hải Minh dỗ Nhân: Nhân ngoan đi để mẹ đi làm. Mẹ lắp chân gỗ rồi sẽ lắp chim gỗ cho Nhân

Chuyện của 2 chàng trai
|
|
Đã có 6445 người đọc bài viết này
|
|
|
10 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |