|
Bà ngoại ơi cháu nhớ nhà lắm rồi
13/10/2009 12:00:00
|
|
Anh chàng đang ngồi nỉ non bên cạnh – Bà ngoại ơi cháu nhớ nhà lắm rồi. Bà ơi bà cháu nhớ nhà lắm rồi. Nhân lấy giấy bút vạch loằng ngoằng gồi nói là viết thư cho mẹ Mai. Cháu nhớ mẹ. Rồi lấy bút vẽ tay mình tay bà, đâm đầu bút vào tay bà bảo lấy máu. Khám bệnh nhiều quá mà

NGÀY 10/10
Thế là Nhân có áo ấm cô Hằng mua vừa xinh. Cô Hằng người Hà Nội nên mua giò, mua bánh giò bánh dày cho 2 bà cháu. Còn nóng va thơm quá. Rồi cô Tường Vân đến với 1 anh 7 tuổi, sinh ở đây nhưng nói tiếng Việt rõ. Anh thương Nhân quá. Mẹ cho tiền lại mang cho em để em mua quà. Mấy anh em chơi vui trong căn phòng nhỏ. Tiếng cười, lời thăm hỏi chia xẻ thân thiết.
Đến gần trưa nhà cô Hằng về thì 2 bà cháu theo cô Vân về nhà. Nhà cô ở khá xa phải đi khoảng 40 phút. Vân cư hỏi bà ăn được đồ Mỹ không? Bà ăn được nhưng muốn ăn cơm bình thường thịt kho, canh rau. Vân gọi điện cho chồng – Anh cắm cơm nấu cho em 2 bò gạo. Hỏi sao nấu nhiều vậy thì nói có bà. Bà ăn ít mà cứ lo bà đói. Anh bạn mới cua Nhân kêu con không muốn đi học chiều để chơi với Nhân. Các loại đồ chơi được lôi ra. Các bạn trẻ lần lượt đến. Nhân cuốn từ đồ chơi này sang đồ chơi khác kể cả bộ nồi niêu, búp bê… Một anh đến lấy đồ Nhân đang chơi thế là Nhân cào anh luôn. Anh khóc ré lên vì anh cũng còn bé. Cu Nhân đánh xong chạy tót vào buồng ngủ của cô Vân trốn. Một bữa cơm gia đình đơn giản mà bà ăn ngon. Nhân thì ăn lung tung. Ăn it cơm thì cô làm mì, rán gà. Kết quả anh chàng hay ăn lung tung đêm về đau bụng. 2 bà cháu phải dậy đêm 3 lần – đi vệ sinh, uống thuốc. Không ị đùn là may rồi. Chơi thì chơi nhiệt tình nhưng nhất địnhvề khách sạn. Ở đây thì đó là nhà. Chia tay vợ chồng cô Vân ở khách sạn vì cả 2 cô chú đưa về.
Anh chàng đang ngồi nỉ non bên cạnh – Bà ngoại ơi cháu nhớ nhà lắm rồi. Bà ơi bà cháu nhớ nhà lắm rồi. Nhân lấy giấy bút vạch loằng ngoằng gồi nói là viết thư cho mẹ Mai. Cháu nhớ mẹ. Rồi lấy bút vẽ tay mình tay bà, đâm đầu bút vào tay bà bảo lấy máu. Khám bệnh nhiều quá mà.
Về khách sạn để còn đi với cô Susan. Bà mệt rồi nhưng đi cho cháu đi chơi. Cô chưa có gia đình nhưng rất yêu trẻ, rất thương Nhân. Đây là nơi vui chơi thứ 3 cô cho 2 ba cháu đi. Những trò chơi nhẹ nhàng, phù hợp lứa tuổi, thông minh. Nhân thích lắm. Chơi chẳng chịu vê, chẳng chịu ăn. Phải ăn cô mới đưa cho 1 xèng để chơi tiếp.Thế là anh chàng ăn vội để chơi. Cô thương Nhân cứ bế cháu chơi, chơi cùng cháu và nói là rưng rưng nước mắt. Bà thì chỉ ngồi ăn hay uống nước mà xem thôi.
Tối lại ông Greig, bác Sơn gọi điện động viên 2 bà cháu. Nhân nói chuyện xong lại mếu máo với bà – bà ơi bà cháu nhớ nhà lắm- bà ơi bà về nhà đi
NGÀY 11/10
Sáng 2 vợ chông Hằng – Huy và bé Chi đến mang cho xông để nấu cơm .- Bà nấu cơm đừng ăn mì. Cần gì con mua cho. Cảm ơn 2 cháu đã lo cho bà như lo cho mẹ mình vậy. Ở xa, Texas bắt đầu lạnh mà tình cảm thật ấm áp. Lại thêm cô Thư, người Sài Gòn sang đây đã 10 năm. Cô mới sinh con được tháng rưỡi mà nhiệt tình. Nhân lại có áo rét mới vừa vặn. Hai cô đều khéo và tình cảm. Cô Thư sẵn sàng đưa 2 bà cháu đi viện, thứ 3 đi đón bố Nghinh. – Thế em bé thì sao? – Con gửi bà nội, không thì chở theo. Hay vậy đấy. Ở Hà Nội tìm đâu gái đẻ như vậy. 1 tháng rười còn kiêng đủ thứ. Cảm ơn các mẹ của Thiện Nhân lắm.
Mà chẳng phải bảo, Nhân đi chơi chiều nay gọi luôn cô Hằng là mẹ. Bé Chi chưa đầy 2 tuổi đi sau còn Nhân thì cô Hằng bế. Vào khu vui chơi gọi là – Bảo tàng trẻ em. Đêm qua mất ngủ vì Nhân đau bụng nên bà mệt quá. Ra khỏi cửa chú Huy lại bảo – cháu muốn dẫn bà di xem nhà hát ngoài trời MILLER OUTDOOR THOATER. Đẹp quá. Cứ tưởng ngoài trời thì chơ vơ hóa ra có mái chéo rất tuyệt, những hàng ghế nhựa sạch, thẳng lối. Người đến xem ca nhạc có thể ngối ghế, có thể nằm trên đồi cỏ, trải khăn, mang đồ ăn uống, nằm nghe nhạc. Trên sân khấu rộng đang khớp nhạc các bài hát Mễ. Nếu không lạnh chắc bà chẳng về vội. Đêm nay nhạc miễn phí mà.
Về khách sạn thôi, bác sĩ Tuệ đang gọi đưa sơ đồ đường đi và giấy hẹn chiều mai 3h đưa Nhân vào viện. Bác sĩ hỏi – Bác cần gì không? Chỉ cần bác sĩ lo cho Nhân ở bệnh viện mà thôi. Mai cô Susan nghỉ việc để đi cùng chú Quang đưa 2 bà cháu đi . Mong ngày mai suôn sẻ. Lòng nhân ái thì ở đâu cũng gặp phải không cháu.

|
|
Đã có 2233 người đọc bài viết này
|
|
|
15 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |