|
Ngày máy bay
01/10/2009 12:00:00
|
|
Thế là bắt đầu chuyến bay sang Mỹ lần 2 của Nhân. 3 người nhà mình không được ngồi cùng một chỗ. Bà và Nhân ngồi với nhau lúc đầu. Nhân giỏi thật, nhắc bà cài dây khi ngồi xuống ghế.
Chặng bay đầu tiên này là hơn 4h và sẽ dừng ở sân bay Nhật. Nhân cứ giữ trong tay con quay mang đi từ nhà. Nhân khoe bà : Bà nhìn này cháu chơi kiểu mới. Con quay cứ tít trên tay Nhân mà không được đánh xuống sàn. Trên máy bay mà làm sao thả xuống lối đi được. Cu Nhân là vậy đấy. Cháu biết thích nghi hoàn cảnh thật nhanh.
Lúc này là 2h sáng. Bà buồn ngủ lắm mà Nhân không ngủ. Cháu cứ lên xuống trên ghế, dưới sàn. Cháu cũng ăn túi hạt rang, uống coca đủ tiêu chuẩn của mình. Phải 1 hạt cay, anh chàng nhè ngay vào tay bà. Sau đó tìm hết hạt cay đưa bà. Nhân nhặt được một hạt điều, giơ cho bà : Bà ơi trăng này. Bà dạy Nhân Đấy là trăng lưỡi liềm. Thế là Nhân tìm luôn các hạt trăng lưỡi liềm khác. Mãi rồi cũng ngủ. Bà kê đầu cho cháu bằng chăn và 2 bà cháu đắp một chăn còn lại. Đến bữa cơm thì cháu ngủ say quá. Bà đành lấy túi nôn đút hộp cơm để dành cho Nhân. Mẹ bảo ngồi chờ ở sân bay Nhật 3 tiếng cơ mà.
Máy bay tới Nhật. Nhân vẫn khò thật say. Mẹ Mai phải bế thôi vì bà làm sao vác được anh chàng. Đi lên đi xuống mà Nhân vẫn ngủ. Đặt xuống ghế ở sân bay vẫn ngủ. Người sấp trên ghế còn chiếc chân duy nhất chống xuống. Sân bay Nhật rộng. Góc cả nhà chờ yên tĩnh. Chẳng được nhìn nước Nhật thì đi xem trong sân bay vậy. Xem mà xoa xuýt mà ước muốn.
Cả nhà lại đọc bản hướng dẫn các chuyến bay, lại đi tìm đường đê đến cửa ra máy bay. Thay nhau mà bồng Nhân thôi vì anh này đâu có bế cắp nách được như đứa trẻ khác. Thả bà ra bây giờ chắc chết thôi. Bà cứ bảo là bà câm điếc Xã Đàn mà.

Lên máy bay. Vẫn không ngồi cùng một nơi. Mẹ và Nhân ngồi với nhau. Mẹ lo bà lại mất ngủ mà. Lại là đêm. Lần bay từ Nhật sang Mỹ này là 4h bay thê mà tới Mỹ vẫn còn cần bay tiếp nữa. Bà không biết là sao sau này mẹ Mai Còi cứ đưa cháu đi chữa bệnh xa xôi thế này mãi được. Lúc trước ở nhà đọc tin thấy con gái đi nhiều nơi trên đất Mỹ và mổ được cho Nhân ông bà rất vui nhưng đi cùng mẹ Mai rồi bà mới thấy đi chữa bệnh thế này thật mệt và tốn sức khỏe.
|
|
Đã có 1045 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |