|
Gửi cháu Đặng Trần Anh
13/10/2009 12:00:00
|
|
Sắp đến ngày 20/10, cô nhớ đó là ngày sinh nhật cháu nhưng cũng là lúc cháu mất đi người cha kính yêu. Hôm nay chưa đến 20 nhưng cô ở xa, cô sợ lời xẻ chia muộn mằm của cô lại thêm lần đến muộn
Hai cô cháu mình chưa gặp nhau chỉ gặp trên trang viết cho Nhân. Cô đã nhiều tuổi rồi,lại là phụ nữ những ý nghĩ chỉ thiên nhiều về tình cảm. Bài viết của cháu đem lại cho cô nhiều suy nghĩ sâu xa hơn về con người về cuộc sống này. Cảm ơn cháu. Cô không nghĩ là người ta khi già phải cúi xuống. Chỉ đơn thuần cúi xuống về tuổi tác thôi. Cô rất quý cháu. Và cô tin bạn đọc những trang viết của cháu cũng vậy
Sao cháu không viết văn nhỉ? Viết bằng tay trái thôi thì mình vẫn là mình mà cháu. Cô tin cháu, con trai ạ - cho phép cô gọi vậy – con là một chàng trai vững vàng trong cuộc sống còn nhiều bất trắc này. Cô đã có nhiều năm tháng cuộc đời nên có nhiều vui buồn, mất mát. Ai thì cũng vậy. Nhưng mất mát lớn thì không phải ai cũng chịu. Khi cùng cực nhất cô luôn nhìn vào những người chịu khổ hơn mình, oan ức hơn mình để vượt qua. Đúng không cháu.
Lời chúc mừng hay lời xẻ chia. Cả hai phải không. Cô mong ngày về gặp cháu, tặng cháu thơ của cô. Hai cô cháu có thể gửi cho nhau những trang viết.
Thắp dùm cô và bé Thiện Nhân một nén hương cho ông cháu nhé.
Có những người như anh Thuận, chị Phong Lan và cháu và bao bố mẹ khác bên Thiện Nhân là cô thấy yên lòng. Mình chữa cho cháu lành lặn hơn, dạy cháu thành một chàng trai bản lĩnh vị tha, đem đến một cái cần câu cơm tốt Cho Nhân phải không cháu.
Mừng cháu thêm một năm trưởng thành
Đọc lại các bài viết của Đặng Trần Anh
Khi có đủ 2 chân Nhân vẫn sẽ phải có trái tim của chú lính chì
Nhân đã có điểm tựa của Acsimet để có thể “nâng cả trái đất lên”
Có thể vì ở Nhân thiếu tính tự ti, mặc cảm?
Tôi là ai? Tại sao tôi ở đây và ý nghĩa cuộc đời này?
Nhân cao hơn chú rồi
|
|
Đã có 1218 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |