|
Cân đo và mũi tiêm thứ nhất
14/10/2009 12:00:00
|
|
Bác sĩ Tuệ thật cẩn thận đã in cho 2 bà cháu cả chỉ dẫn đường đi, chỉ dẫn phòng khám bệnh. Texas rộng mà, đi đâu cũng thấy rõ là lâu mới tới. Mẹ Mai bảo ở Texas cứ như là nhảy từ cửa sổ tấng 2 xuống thẳng lưng ngựa để rồi phi một mạch. Đường ô tô chạy mà tới 40 phút thì đâu có gần. Khu vực bệnh viện toàn nhà cao tầng, đi như vào một thành phố khác.
Bệnh viện hẹn 3h. Cho Nhân ăn xong dỗ mãi mới ngủ. Chỉ có 2 bà cháu là Nhân chuyên ườn èo, bắt nạt bà. Bà không dám ngủ vì sợ lỡ quên giờ mà mẹ Mai khi đi không dặn 2 bà cháu cách để báo thức bằng di động. Soạn áo cho 2 bà cháu. 1bộ dự phòng – đã có lần đi chơi ị đùn, có lần đi chơi ướt hết quần áo – trẻ con mà. Rồi áo khoác vì lo trời trở lạnh. Cô Susan báo 10 phút nữa chú Quang tới đón. Dựng anh chàng dậy bảo đi khám bệnh nào. Thế là tỉnh ngay. Lau rửa sạch sẽ - lát khám bệnh mà, thay quần áo.
Đi mãi qua bao đường và các cây cầu vượt. Susan đã gửi vào mail đầy đủ đường đi lại cho chú Quang. Anh bạn trẻ này chỉ cần mở di động là có. Lại thêm 1 người cẩn thận nữa.
Tầng 11. Chú Quang xếp hàng vì còn phải nói tiếng Anh. Bà và Nhân ngồi trông nhau. Tranh thủ chup vài kiểu ảnh ghi nhớ. Có mắc mớ gì không biết. Người hỏi và trả lời không rõ ý nhau. Gì vậy nhỉ? Nếu trục trặc thì gay lắm. Lại lùi thì chết. May quá được đi đóng tiền. 3.000 USD cho 3 mũi tiêm và còn thêm tiền khám nữa. Lúc chia tay mẹ Mai đã đưa cho bà một cái thẻ và dạy bà trả thẻ và ghi mã số lại. Mẹ Mai dặn cách cứ trả tiền chữa bệnh, mua thuốc cho Nhân là bà toàn quyền sử dụng từ thẻ này. Đã được cầm máy hẹn rồi. Làm xong thủ tục là phát một máy nhỏ. Đến ai là máy phát đèn nhấp nháy gọi. Khỏi ngóng ngóng sợ mất lượt như ở nhà mình
Vào phòng khám rồi. Chú Quang đi cùng 2 bà cháu vào. Bà nói từ lúc trên đường – lát cháu phải là phiên dịch đấy. Quang có vẻ hiền toàn thấy cười thôi. Trước nhất là vào Phòng cân đo để còn tính tỷ lệ thuốc mà. Cô y tá áo hoa mập mạp cười tươi. Nhân bám chặt bà nên bà đành nói cân cả 2 bà cháu, rồi cân bà riêng trừ đi vậy. Cô y tá cười vui vẻ. Cháu 11kg. - Không hiểu cái chân mất đi trọng lượng bao nhiêu? Đo chiều cao cho Nhân trên bàn để nằm như em bé chư biết đứng. Lại Bà ơi. Thế là bà giữ đầu cho cố định còn cô y tá giữ chân. Lại đơn vị đo của Mỹ khác nhà mình bà chưa kịp quy đổi về mét.
Sang buồng thứ 2. Chờ bác sĩ (bà hiểu thế.) May quá bác sĩ Tuệ đến. Yên tâm rồi vì có bác Tuệ là có chuyên môn, có người hiểu về Nhân, lo cho Nhân đây rồi. Bs Tuệ vẫn đang mặc quần áo mổ. Bà hiểu là bác sĩ phải tranh thủ mà. Một cô bác sĩ tóc đen, mảnh mai (so với người ở đây) vào phòng. Cô trao đổi với bác Tuệ những gì bà không rõ bà chỉ đoán chắc là về hoàn cảnh cháu. Bà sang đây lúc nào cũng chỉ đoán đại khái. Ai cũng tốt với 2 bà cháu mà. Lát sau cô khám cho Nhân. Cháu khóc một chút rồi thôi ngay vì có gì đâu, có ai làm đau cháu đâu. Nét mặt cô lậng lặng chắc cô cũng xúc động. Cô đi rồi bs Tuệ nói- đây là bác sĩgiúp cho một bác sĩ khác. Lát nữa bà bác sĩ đó sẽ tới.
Ở bệnh viện trẻ em chỗ nào cũng có truyện tranh và đồ chơi nhỏ. May quá có truyện cô Lọ Lem. Bà theo hình vẽ kể Nhân nghe. Cháu nhớ ngay bà tiên, que thần, cô Lọ Lem, hoàng tử. Nhân có trí nhớ tốt.
Bà bác sĩ vào cùng một bác sĩ nam và 4- 5 nữ bác sĩ khác. Lát lại thêm 1 người nữa. Mọi người trao đổi, hỏi nhau, lắng nghe nhau. Bà nhìn như thấy mắt bà bs hơi xúc động. Các bác sĩ khác im lăng. Sau đó xem thực trạng cháu. Nhân lại gào 1 chút, tay vẫn giữ cuốn Lọ Lem.
Mọi người trao đổi lâu lắm. Và cháu được đi trích thuốc ngay. Bà mừng quá vội bấm máy cho mẹ Mai để nói lời cảm ơn với bs Tuệ, các bs Mỹ. Mơi hơn 4h sáng ở ViệtNam mà vừa gọi mẹ Mai đã nghe máy ngay. Thế là mẹ Mai không ngủ vì lo 2 bà cháu trong viện đây mà. Xa xôi quá lời nói ngắn mà không nghe rõ. Bà bác sĩ nói không cần cám ơn đâu đó là việc bà phải làm rồi cùng bác Tuệ dẫn con sang phòng tiêm. Bà bs nói với nơi tiêm, quay di quay lại xem xét.
BS Tuệ hay thật. Là bác sĩ mà lại sợ nghe Nhân khóc khi tiêm. Bác Tuệ bảo với bà -Bác ở trong đó, cháu không vào đâu. Chú Quang mở điện thoại cho Nhân bấm trò chơi mà Nhân vẫn khóc mà không đánh rơi điện thoại. Tiêm xong ra, đã thấy bs Tuệ đang lấy giấy hẹn t4, t6, t7- 3 tờ. BS Tuệ đi cùng xuống thang máy, dặn dò chào rất cẩn thận. Bà không hơn bác Tuệ bao nhiêu tuổi mà bác Tuệ phong cách lịch thiệp, lễ phép làm bà ngại quá. Người Hà Nội lâu nay vốn tự nhiên như người Hà Nội mà.
Cu cậu Nhân đói rồi. Xuống xe đã hỏi – chú ơi bây giờ mình đi ăn chứ. – Bà ơi có kẹo không? Cô Susan lại đang chờ rồi. Chuyển ô tô sang xe cô, đi ăn. Bà nói cho bà ăn cơm Việt Nam thôi.
Bà mệt rồi. Ở nhà đổi thời tiết bà hay đau đầu. Bà mệt vì thời gian sinh hoạt thay đổi, kể cả đi ôtô nhiều. Chiều nay tâm lý cũng căng thẳng. Cháu tiêm được rồi. Tiêm trong tuần thôi. Tuần sau về rồi.
Về phòng mệt quá. Nhắn vội con gái mẹ đau đầu và đi nằm. Bây giờ thì cũng kể xong cho các mẹ về con rồi. Cảm ơn mọi người lo cho 2 bà cháu. Cô Hồng từ xa gọi rồi. Hằng, Thư gọi rồi. Có 2 cô gọi sắp tới rồi. Cô ở Cali gọi thăm hỏi. Bác Sơn gọi động viên. Bố Greig gọi từ 4h sáng lúc ở viện. Chắc quên nên Greig nói tiếng Mỹ với bà rồi mới nhớ ra nói chậm vài lời tiếng Việt. 2 bà cháu không sao đâu mọi người ạ.
Cô Susan, tình nguyện viên Kids Without Borders với cu Nhân
|
|
Đã có 1870 người đọc bài viết này
|
|
|
13 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |