Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 772563
Online: 97
Nhật Ký Thiện Nhân
Bà ngoại - Nhân - Bệnh viện
16/10/2009 12:00:00
5
Tổng : 1
     
Sau mũi tiêm thứ 2

Bà ngoại

4h sáng Việt Nam di động của mẹ Còi đổ chuông. Vồ lấy điện thoại chỉ kịp nghe tiếng bà ngoại nói vội: Này, con nói chuyện với bác sĩ này
Bà không cần biết tiếng Anh, dẫn cháu đi bệnh viện kiểu rất găngxtơ Texas, rút phắt điện thoại điều khiển từ Mỹ về Việt Nam. Mũi tiêm thứ 2 trong viện đã được bà điều binh khiển tướng như thế
Cu Nhân
Hai anh Minh nhớ em xin mẹ gọi điện thoại sang gặp Nhân. Alo anh à, alo em à... Nhân sướng ríu rít được 3 câu tự nhiên méo xẹo không nói chuyện nữa. Nhân méo máo: Mẹ ơi cho con về nhà, con nhớ nhà, cho con về với anh
Đang vui mà ông em mếu máo làm 2 anh Minh buồn theo. Ba anh em nhớ nhau van vỉ mẹ làm như mẹ Còi mang tội lớn lắm của việc chia xa này
Bệnh viện
Theo yêu cầu của Endocrine & Diabetes Clinic, Texas Childrens Hospital, các hình ảnh chụp cu Nhân tại viện gia đình chỉ được phép giữ làm kỷ niệm không được phép đưa lên web
 
Đã có 2879 người đọc bài viết này
5 Bình luận cho bài viết
Vương Nga | 19/10/2009 11:22:00 SA

Hành trình 3 mũi tiêm của con thật là vất vả, sang tận nước Mỹ xa xôi để tiêm. Bà Ngoại thật là có lòng vì con vì cháu. Mẹ MA nên đàm phán với bệnh viện đây là trường hợp đặc biệt, có biết bao tấm lòng của các ông bố bà mẹ mong mỏi hình ảnh của con để động viên con, để yêu thương con trên hành trình gian nan này. Hình ảnh của con chính là động lực để gắn kết các tấm lòng với nhau. Nói to tát  hơn là cả các bạn bè quốc tế nữa.

Me Bong | 18/10/2009 8:55:52 CH

Chi Chau Duong noi dung rui. Ong troi phai biet nhiem vu cua ong day nhe! Cac bo me o khap noi deu ngong tin cua con.

Chi Chau Duong noi dung y em rui. Nhan vao nha tam giong y chang 2 anh Minh ah.  hehe

đặng trần anh | 17/10/2009 6:09:40 CH

GỬI THIỆN NHÂN NHỮNG NGÀY Ở TEXAS

Khi bắt đầu những dòng này tôi tự cười một mình khi hình dung ra hai bố con lãng tử nhà Thiện Nhân mỗi người một ngựa dong duỗi trên những cánh đồng cỏ bất tận của Texas. Cũng nên lắm khi sống xa nhà, đến vùng đất thoáng đãng của những chàng cao bồi luôn mang trong mình dòng máu viễn chinh, người ta dễ liên tưởng đến những vùng trời mới đầy sức sống. Sắp sinh nhật và tôi cho mình tự nhâm nhi những dòng chữ yêu thương này tới Thiện Nhân coi như đây là món quà ý nghĩa đầu tiên mình có được khi bước sang tuổi mới.

Có cảm tưởng như bà ngoại cũng giống như mẹ mình. Đa đoan, tháo vát, lanh lợi biết thu vén cho con cháu và chắc chắn là không chịu nhận phần thua về mình. Chưa gặp bà nhưng thấy được trong giọng viết rất văn của một người ít nhiều am hiều văn chương, đó là những chịu đựng của người phụ nữ Việt trong các hoàn cảnh khác nhau. Có bóng bà bên cạnh, hành trình chông gai mà Nhân đang cùng bố Nghinh và mẹ Mai Anh phải trải qua sẽ phần nào bớt được khó khăn. Gánh nặng như được san sẻ  dù rằng chỉ là tấm lòng, chỉ là tình cảm thương con thương cháu.

Nhân trông ngày càng rắn rỏi. Chững chạc và lớn hơn nhiều. Thấy được sự bình thản của Nhân cho dù người lớn đang sốt ruột như thế nào đi chăng nữa. Trong hành trình tiếp nối hành trình như lời mẹ Mai Anh, lại rất cần sự điềm tĩnh đến kinh ngạc như thế. Chú phục Nhân.

Thấy được các mẹ ở Texas. Mỗi người một vẻ nhưng rõ là những người mình tôn trọng. Không kể yếu tố nguồn cuội, đồng hương, riêng chuyện các chị tranh thủ thời gian vàng bạc, ngắn ngủi để lo toan chăm sóc cho Nhân cũng đã thấy được cái thịnh tình đầy luyến lưu của các mẹ dành cho chú lính chì bên đất Mỹ.

Hiểu được sự phức tạp về mặt y khoa khi tiến hành ca chữa trị cho Nhân. Và trong trường hợp này, việc tiêm, xét nghiệm máu, cấy hooc môn.....sẽ là chuyện thường ngày nên Nhân càng bình thản, người lớn càng sốt ruột. Nhưng đó cũng mới chỉ là một vế trong lập trình cuộc đời của Nhân mà bố mẹ Nghinh- Anh cùng với tiến bộ của y học hiện đại đang đề xuất, đưa ra. Vế thứ hai quan trọng không kém là hòa nhập cộng đồng. Mong sao Nhân sẽ giữ được sự rắn rỏi, chững chạc, bình thản trong từng bước đi của mình. Nhịp bước mà theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng sẽ có hàng vạn, hàng triệu ánh mắt dõi theo. Trong đó có không ít cái nhìn khắt khe chỉ đòi hỏi ở Nhân sự vững vàng và không có chỗ cho hai từ thất bại. Chú hiểu nỗi lòng của bố mẹ Nghinh-Anh.

Ngày về rất gần. Đích đến còn rất xa.

Chú Thương Nhân.

 

chauduong | 17/10/2009 4:48:45 SA

 ...Bố Nghinh xuống lầu hút thuốc, cô châu gọi tám với ngoại, Nhân đòi bà bế xuống với bố, bà không cho, thế là N nhấn tắt phụt điện thoại, ... cô gọi lại cho ngoại thì nghe giọng Nhân : " con xin lỗi mẹ chauduong! " thiệt là thương gì đâu ! heheheh.... còn mủi tiêm nửa thôi, cả nhà đc về lại VN rùi, ai cũng vui , hi vọng kết quả tốt để tết dương lịch con lại sang , lần sau về lại con có thể đường hoàng mà đi bathroom gióng 2 anh rùi nhé ! thương bà ngoại vất vả trông cháu nơi xứ lạ , đau đầu vì không ngủ được ! thương mẹ Còi ở nhà lo 2 anh bệnh chả được ngủ yên , bố Nghinh phải nghỉ việc cơ quan qua chăm 2 bà cháu : cả nhà điều cực ! các bố mẹ bên này lo lắng thăm viếng , các bố mẹ bên kia ngóng trong, mong chờ ! ...vậy thì ông Trời phải biết " nhiệm vụ " của ông rồi đấy nhé ! ,,.

Trương Thúy Hằng | 16/10/2009 4:44:09 CH

Nhân sắp được về nhà với hai anh rồi, cố lên Nhân nhé...

Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 5
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 5
Next
Last