|
Bà thì chỉ mong cháu được tiêm và đi về thôi
11/10/2009 12:00:00
|
|
Tối qua ông Greig gọi và cố nói ngắn gọn bằng số từ tiếng Việt ít ỏi của mình. Ông cứ nói – Có hiểu không? Khi trả lời là Hiểu thì “mừng lắm”.
Vì nghe không rõ nên phải nhắn tin hỏi xem mai Nhân đi bệnh viên thế nào và nhắn 2 bà cháu buồn lắm. Ông sợ quá bèn nhờ một cô Việt kiều gọi hỏi sao buồn. Mai Anh về rồi, bố Greig của Nhân về thành phố của ông rồi. 2 bà cháu không được đi đâu, không có ai thân thiết. Đơn giản nhưng vì không hiểu hết ngôn tù Việt thành ra lo lắng. Cảm ơn Greig.
Lát sau bác sĩ Tuệ goi đến. Lại khổ vì khó nghe. Vừa qua điện thoại lại vừa phải giải thích về y học bằng vốn từ Việt chỉ dùng trong giao tiếp của người Việt sinh ra, lớn lên từ nước Mỹ thật khó. Cuối cùng thì cũng hiểu chưa tiêm được vì còn phải cân đo. Cân đo gì thì nghe không rõ. Cân nặng, đo chiều cao hay gi đó. Chịu. Bác sĩ nhiệt tình mà cũng chẳng biết làm sao.
Thế là lại thêm ngày. Mình vốn là người chủ động ở nhà mà bây giờ bó tay. Ngôn ngữ, phương tiện, quan hệ…Và cái chính là tình trạng của cháu đặc biệt quá. Có ai đâu rơi vào hoàn cảnh của cháu mà y học dẫu tiên tiến như vậy cũng chưa từng
Nhân ngủ say. Chỉ khi cháu ngủ mới viết được. Đấy cũng là thói quen của bà . Chỉ viết khi có một mình. Sáng nay Texas mưa. Mưa to. Sấm ầm ầm. Sáng 2 bà cháu ăn bánh mỳ và uống sữa. Trưa nấu mỳ với thịt bò say, mẹMai mua để sẵn. Ở nhà chẳng ăn mỳ. Đến đây thì đành vậy. Mưa nhớ nhà lắm. Texas rộng, phòng đóng kín. Không tiếng người, tiếng xe. Chỉ có mưa Nhân nhìn qua cửa sổ
Lúc này 2h sáng ở nhà. Tất cả đang ngủ. May mà Nhân ngoan, biết điều. Lấy gối từ giường mẹ Mai sang Nhân cũng bảo gối mẹ. Giặt bộ đồ Mai để lại cũng hỏi - Bà giặt cho mẹ à? Các cụ bảo có máu có tanh. Không với Nhân phải nói trẻ con biết hết, ai yêu nó thì nó yêu. Nhân biết bố Greig, bác Sơn Phạm lo chữa bệnh cho mình và thương Nhân. Nhân yêu bố mẹ và 2 anh một tình yêu máu thịt. Nhân yêu anh em họ nhà mình. Yêu ông bà ngoại. Nhưng khi gửi ở bà vì ốm hay cuối tuần mà bố mẹ sắp đón về là khoe – Em sắp được về nhà rồi. Còn bướng thì khỏi nói.
Chiều nay cô Susan Việt kiều, sinh ở Mỹ , hẹn đi làm về đến đón 2 bà cháu đi ăn hay chơi gì đó đây. Có một cháu tên Hằng mới theo chồng sang Mỹ cũng hẹn chủ nhật tới vì cháu chưa lái xe thạo các loại đường. Mọi người đón cũng tốt cho Nhân được ra ngoài. Bà thì chỉ mong cháu được tiêm và đi về thôi

|
|
Đã có 2413 người đọc bài viết này
|
|
|
12 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |