|
Sinh nhật là một ngày đáng nhớ.
23/07/2009 12:00:00
|
|
Sinh nhật là một ngày đáng nhớ.
Một năm có bao nhiêu tháng. Một tháng có bao nhiêu ngày. Câu trả lời chỉ là một phép tính cơ học đơn giản nhưng với tôi ngần ấy thời gian là những ngày tháng dài vô tận với những đổi thay khủng khiếp.
Sinh nhật là một ngày đáng nhớ.
Sinh nhật Nhân lúc 2 tuổi ba tôi lọ mọ chuẩn bị, hối thúc tôi đi nhanh nhanh trong cơn mưa tầm tã để đến với chú lính chì và những người bạn.
Hơn ba tháng sau đó, đúng ngày sinh nhật của tôi 20/10, ba tôi lặng lẽ ra đi sau cơn đột quỵ. Ba không hút thuốc, siêng năng tập thể dục, chưa bao giờ đánh mất cách nhìn nhận cuộc sống theo chiều hướng hăng hái, lạc quan. Ba là những kết nối sâu sắc nội tại bản thân mà ở đó không có sự khởi đầu hay kết thúc nào cả. Nhưng điều quan trọng nhất, ba là người luôn bên cạnh để thuyết phục con cái mình rằng, dù khó khăn thế nào chúng tôi vẫn về tới đích. Cái kim sợi chỉ còn có đầu cuối. Tôi. Mẹ tôi. Dù không nói ra nhưng đều biết được khởi nguồn của nỗi mất mát và cô đơn mà cả mẹ và tôi đang phải chịu đựng. Chúng tôi luôn cảm thấy đớn đau dù đang ngủ trong ngôi nhà của mình. Tôi yêu mẹ và tôi luôn có mẹ. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi dễ dàng chấp nhận được sự thật không còn ba vĩnh viễn. Với những thắng đàn ông con trai chúng tôi, có thể không nói ra nhưng càng trưởng thành càng chịu ảnh hưởng rất lớn bởi bóng của những người cha. Con người thật của tôi nằm bên trong thế giới này, chứ không thuộc về thế giới này nên chắc từ đây trở đi, tôi sẽ phải mất phần lớn cuộc đời để tìm lại những gì mình đã mất.
Sinh nhật là một ngày đáng nhớ.
Những ngày này tôi lại thấy thời gian trôi thật nhanh dù trước đó mỗi ngày với tôi tưởng như vô định. Có vẻ như mâu thuẫn nhưng tôi muốn bánh xe thời gian quay lại. Sẽ không bao giờ quên ngày sinh nhật 2 tuổi của Nhân với đêm chung vui được bao quanh bởi bức tường tràn đầy yêu thương và sự thanh thản, tạo cho tôi cảm giác an toàn hơn bất cứ lúc nào hết. Bức tường ấy được ba tôi bảo rằng sẽ giúp cho những điều tốt luôn đến được với nhau vì số phận của chúng ta được định hình bởi những gì chúng ta chia sẻ, chứ không phải bởi những gì chúng ta nhận được. Thêm một tuổi cho Nhân. Một năm với bao chuyến đi ngược xuôi mà những người lớn như tôi khó có thể thực hiện được. Cứ hình dung bàn chân bé xíu duy nhất đang theo Nhân đi khắp nơi để kiếm tìm một cơ hội cho phần còn lại của cuộc đời mới thấy chịu đựng của tôi chưa thấm vào đâu. Thêm một tuổi cho Nhân. Một năm của bao ông bố bà mẹ luôn sống trong hy vọng. Một năm cũng những ông bố bà mẹ ấy vẫn đang ngày lại ngày phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, đó là chị Phong Lan Tím chưa nói hết ý- một năm của khủng hoảng kinh tế có thể len lỏi vào mỗi gia đình. Chắc chắn lúc này tài sản đáng quý nhất của chúng ta dành cho Nhân vẫn là tình thương yêu ước mong chia sẻ với Nhân Sự tự chủ- Sự cảm thông- và trên hết là lòng nhân ái.
Sinh nhật là một ngày đáng nhớ.
Nhưng có một người lại luôn cầu mong 1 năm sẽ không có ngày sinh nhật của riêng mình.
Ba tôi và câu chuyện về chiếc dép bị mất của Nhân
Có thể vì ở Nhân thiếu tính tự ti, mặc cảm?
|
|
Đã có 880 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |