|
Gửi mẹ Măm
04/06/2009 12:00:00
|
|
Mẹ đón anh đi học về thấy Nhân ngồi ôm hộp quà của mẹ Măm còn “nguyên hình khuôn khổ không bị rách rời chắp vá”. Nhân đúng là hay bị phạt nhất nhà vì tội vô kỷ luật.
Nhưng nhiều lúc Nhân cũng được làm gương cho 2 anh. Ngoại bảo : “Ti và anh Hải Minh không ăn ngoan. Hai thằng xách dép cho em Nhân. “Thế là cả mấy thằng cười rích rích Em Nhân có một chiếc dép là sao 2 thằng cùng xách được
Mẹ Măng à, mẹ Còi không che che dấu dấu nên Nhân hiện giờ đang chấp nhận sự thật một cách nhẹ nhàng. Chỉ không biết sau này nữa có giữ cho con lòng thanh thản được không. Nhân bịt miệng cười bảo Bố ơi, con bị cụt chân đấy . Bố cũng đùa đập vào cái chân lành: Bậy, chân con đây còn gì. Nhân cười to hơn : Bố đùa con
Tối Mùng 1 tháng 6 khu phố Nhân ở tổ chức liên hoan cho các cháu thiếu nhi. Toàn bộ trẻ con lớn bé, các ông bà, các bác lãnh đạo phường, hội phụ nữ, trẻ em… tới dự. Cháu nào xung phong lên hát thì sẽ có quà tặng là gói bim bim. Bố mẹ cùng động viên Nhân lên hát bài Cây dây leo đi con. Anh Thiên Minh thì can ngăn vì anh luôn ngại các trò biểu diễn trước đám đồng. Nhân gật đầu đồng ý làm bố mẹ thích chí lắm, giục Nhân giơ tay xung phong.
Bố te tái vác Nhân lên sân khấu, lên đến nơi Nhân đòi: Mẹ cơ. Mẹ chạy theo mang cái ghế xinh xinh chuẩn bị để Nhân ngồi. Rút cuộc là Nhân từ chối đòi đi xuồng.
Xuống dưới thấy các anh chị hát được vỗ tay, được nhận quà Nhân lạ phấn khích đồng ý lên hát. Bố lại hồ hởi vác Nhân lên. Anh Thiên Minh càu nhàu mẹ: Sao mẹ cứ bảo em lên như thế làm khổ em.
Mẹ bảo Thiên Minh này, con và Hải Minh không biểu diễn không sao nhưng mẹ muốn em Nhân mạnh dạn, tự tin trước mọi người. Thế tốt hơn cho em có đúng không con
|
|
Đã có 924 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |