Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 772581
Online: 94
Nhật Ký Thiện Nhân
Những ngày Sài Gòn ấm áp - 6(Nhật ký chép lại)
12/12/2008 12:00:00
2,5
Tổng : 2
     
CÓ DŨNG KHÍ – SẼ CÓ ĐƯỢC KỲ TÍCH
Nhân của chúng ta sẽ lớn lên với gia đình của mình, mỗi ngày qua làm đầy lên ký ức của con về cuộc đời, mỗi một ngày con sẽ biết thêm nhiều điều mới, hẳn rồi, đó là điều chúng ta hằng mong đợi!?
 
Và chúng ta còn mong đợi điều gì!?
 
Mẹ không thể yêu cầu con hơn nữa lòng can đảm, con đã chiến đấu và chiến thắng số phận một cách dũng mãnh nhất có thể.
 
Mẹ không thể yêu cầu gia đình anh chị Nghinh – Anh gồng mình hơn mãi nữa. Đã là quá sức với con và cả gia đình.
 
Mẹ cũng không thể ước rằng một sớm mai thức dậy cơ thể con lại tòan vẹn.
 
Với sức nhỏ của Mẹ, mẹ có thể làm gì ngòai việc ngày ngày thống thiết kêu gọi, và tìm kiếm!?
 
Thật may là có rất nhiều những người chung tay cùng mẹ.
 
——-
 
“Điều quan trọng nhất là chúng ta biết có thể làm gì trong công cuộc tìm lại chút gì cho Nhân!”, nhưng thật đau lòng hơn khi đã biết rằng nên làm gì - mà không thể làm, chỉ vì không có đủ tiền! (nói một cách chân thực nhất)
 
Từ giờ đến lần phẫu thuật tiếp theo khỏang hơn 1 năm nữa thôi, thời gian cứ rầm rập đến.
 
——-
 
Các mẹ cũng bảo mẹ Hana là có những việc cần tế nhị, nhưng mẹ Hana thấy việc rõ ràng không phải là thiếu tế nhị. Vì vậy mẹ Hana xin phép các mẹ cho phép được thông báo công khai.
 
(để không mất thời gian thì mẹ Hana sẽ công bố con số tổng cộng, tham khảo chi tiết các mẹ có thể liên hệ Mẹ Thu Vân hoặc mẹ Hana nhé)
 
Theo mẹ Thu Vân phụ trách vấn đề tài chính: ngoài phần thu cho đặt tiệc – đi lại – hoa – quà –các thứ linh tinh … thì tiền dành cho việc lâu dài tổng cộng là: 3.700.000 (ba triệu bảy trăm ngàn đồng)
 
 
Làm sao để Nhân có thể làm cái việc ai cũng cho rằng đơn giản là “ĐI TÈ MÀ KHÔNG ĐAU “ “không phải đeo bỉm ngày đêm như một bé sơ sinh” thì … làm sao đây các mẹ ???
 
Chúng em (những người tổ chức) rất trân trọng các mẹ, trong thời buổi “nhận một thiệp cưới giống như nhận một nỗi lo” mà các mẹ đã tự nguyện đóng góp để đến với Nhân – thực sự đáng quý tấm lòng của các mẹ.
 
Bọn em rất hiểu nên tiết kiệm từng món, hoa mỗi buổi chỉ 1 bó nhỏ thôi. Tiệc thì cũng chọn những thứ giản tiện nhất, quà cho bà và các anh cũng phải đi lùng khắp để check giá thật khít dự tóan.
 
Và cuối cùng phần chi phí còn dư cộng với phần quyên góp 3tr7 - thì phong bì gửi mẹ M.A giúp chúng ta lo phần nào cho Nhân là :6.000.000 (sáu triệu VNĐ) (em ngờ là vé máy bay 1 chiều cũng chẳng đủ, các mẹ nhỉ)
 
——-
 
Sau hết, em muốn nói là em yêu mẹ Milk vice director bỏ cty nhân viên nháo nhào đi cùng Nhân, yêu em Vy bị ốm vẫn rút tờ tiền công cuối cùng đưa mẹ Hana góp quỹ, em yêu mẹ Thúy lặng lẽ, yêu mẹ Tom kín đáo chu tòan, yêu mẹ Vân ồn ào xông xáo, em yêu mẹ Liên 2 nách 2 con thêm bụng chửa ngang mặt (sắp vượt mặt) vẫn ì ạch đến với mọi người…
 
 
 
 
 
Mẹ Hana cũng qua đây xin lỗi mẹ Rin, mẹ Thóc, mẹ Bông, mẹ Phan Anh … các mẹ trong khu phố nhà Hana đã hẹn rằng sẽ được gặp gỡ và chia sẻ với Nhân vào buổi tối nhưng lại lỡ hẹn mất rồi.
 
——-
 
Nhân mặc quần áo vào - Thiếu một cái chân thì dễ thấy – còn những tổn thương tinh thần, những trắc trở óai oăm do hóc môn giới tính gây nên, ai hiểu và đau cùng được!?
 
Em mong 10 năm, 15 năm nữa em và các mẹ vẫn ở bên Nhân - các mẹ nhé.
 
Nhân mặc quần áo vào - Thiếu một cái chân thì dễ thấy – còn những tổn thương tinh thần, những trắc trở óai oăm do hóc môn giới tính gây nên, ai hiểu và đau cùng được!?
 
Các mẹ ơi, hiện tại vẫn chưa tìm được một tổ chức nhân đạo nào đỡ đầu cho việc chạy chữa của Nhân - nếu nhìn vào cộng đồng thì chúng ta chính là cộng đồng ấy các mẹ ạ. Mỗi mẹ là một tuyên truyền viên, mỗi đóng góp dù ít dù nhiều cũng thật là đáng quý.
 
Hãy suy nghĩ, hãy hành động và bắt tay vào việc ngay hôm nay chứ không trông chờ vào phép màu viển vông của ngày mai.
 
Như mẹ Hana đã nói ở trên, không thể yêu cầu con hơn nữa lòng can đảm, không thể yêu cầu gia đình anh chị Nghinh – Anh gắng sức hơn. Bây giờ là lúc cần tới tất cả chúng ta, có dũng khí - ắt sẽ có được kỳ tích.
 
Hãy nhìn ngắm thế giới, con trai. Mẹ biết có những cháu bé hờn dỗi khi bố mẹ sinh em nhỏ, mẹ biết có những người làm cha mẹ dửng dưng với cả ruột thịt của mình. Và con, hãy nhìn cách những người thân yêu xung quanh con và sống sao cho xứng đáng. Sự thiếu hụt không phải là cái cớ biện minh cho sự dễ dãi với bản thân mình.
 
Mẹ tạm biệt con trai, tạm biệt gia đình rất yêu quý của con. Đón đợi ngòai kia là gió mưa mù trời Hà Nội, đón đợi ngày mai là cả một mùa đông dài.
 
Sau chót, xin nhắn lại một lời của mẹ Mai Anh: “chúng ta đang yêu Nhân – vì Nhân thật bé bỏng, nhưng Nhân không mãi mãi bé bỏng như thế”, Không ai đoán định được những điều sẽ xảy đến ngày mai, nhưng tất cả chúng ta đều tin “có dũng khí - ắt sẽ có được kỳ tích”
Nguồn: (Bnok) Đã có 594 người đọc bài viết này
0 Bình luận cho bài viết
Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 3
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 3
Next
Last