|
Những ngày Sài Gòn ấm áp - 4(Nhật ký chép lại)
12/12/2008 12:00:00
|
|
PHẦN 4 : BÍ BO BÍ BO - NHÂN TẬP LÁI Ô TÔ
Sáng thứ 6 Nhân bố mẹ Nghinh – Anh có buổi làm việc với các chú bên tổ chứ KIDS WITHOUT BORDERS (All Kids one world) và sẽ thảo luận với tổ chức y tế về việc phẫu thuật cho Nhân.
Làm gì thì làm, nhất định chiều thứ 6, Minh – Nhân sẽ đi xem con hà mã và con hươu cao cổ, bố mẹ đã hứa thế rồi đấy nhé.
Cắt nốt ngày phép cuối cùng, mẹ Hana gõ cạch cạch cửa phòng buổi trưa, khi mà cả nhà đang ngủ say.
Các mẹ khoan hãy trách là mẹ Hana vô duyên, số là có chuyện thế này: Mẹ Hana thường hay đi taxi của một bác, bác tên là bác Ngàn. Mấy hôm đợi Nhân, mẹ đã háo hức mà đi nói chuyện với bác về con trai, bác nghe về Nhân và rất xúc động, vì thế bác dặn với mẹ Hana rằng “lúc nào cô đón cháu nhỏ đó thì cho tôi theo với, tôi muốn cầu nguyện cho cháu bé”. Bác Ngàn là một người công giáo.
Công việc của bác là lái taxi nên tiền thuê taxi bác phải trả theo giờ, vì thế mẹ Hana sợ bác lỡ mất việc nên đánh liều gõ cửa lúc cả nhà đang ngủ. Lúc ấy mỗi mình Nhân đang thức, mẹ Hana dự định bế Nhân xuống sảnh gặp bác nhưng Nhân không chịu, lại khóc ầm lên. Sức của mẹ Hana quả là không thể chống lại Nhân một khi Nhân đã không đồng ý, Nhân đúng là không như những đứa trẻ khác chỉ cần lảng sang một thứ nào đó là quên ngay mà theo, còn với Nhân mọi tài năng dụ dỗ được mẹ Hana ứng dụng đều vô hiệu. Nhân được trả về với mẹ Mai Anh mà chưa gặp được bác Ngàn.
Sau một lúc lâu chờ đợi, bác Ngàn đành đi làm và dặn rằng: “bác sẽ quay lại sau, hãy gọi bác bất cứ khi nào thấy tiện”.
Mẹ Hana ở lại và chuẩn bị cho Nhân – Minh đi chơi. Và trời lại bắt đầu mưa! Vậy là kết hoạch đi “vườn thú” phá sản lần thứ 2.
Có lẽ trời mưa bọn thú cũng chui vào hang hết chẳng còn đâu mà xem, vậy nên các mẹ quyết định cho hai anh em đi chơi ở “vườn trẻ”, Saigon Center.

Đây là khoảng thời gian đầu tiên và duy nhất bố Nghinh được thảnh thơi một mình, sau khi bố Nghinh bàn giao bọn trẻ con cho các mẹ HCM.
Các mẹ chiều Minh và Nhân lắm nhé, kẹo ngọt, bánh, kem, đồ chơi, tô tượng, thú nhún, ô tô,… hai anh em thích ơi là thích.
Bác Hồ bảo: “ trẻ em như búp trên cành, BIẾT ĂN, BIẾT NGỦ, BIẾT HỌC HÀNH – LÀ NGOAN”
Nhân của chúng ta cực ngoan.
Lại nhớ câu chuyện mẹ Mai Anh kể: “quãng thời gian đầu khi Nhân mới về, có cái gì Nhân cũng ăn, và ăn rất nhiều. Khi ấy lần đầu tiên Nhân được biết rằng thức ăn ngoài việc làm no còn có mùi vị thơm ngon nữa, cái gì Nhân cũng đưa lên mũi ngửi, kể cả mùi nhựa của đôi dép mới”
Mẹ Hana chép lại ở đây một đọan mẹ Thu Vân viết cho con trai
Tối hôm trước gặp con mà trong đầu mẹ lúc nào cũng nghĩ về con, cuối giờ chiều dù mưa mẹ vẫn tranh thủ đi công việc rồi đến gặp con, trông con trai mẹ thật thương và tội nghiệp, ai cũng đi được xe bằng 2 chân, còn con lê chiếc xe bằng 1 chân của mình, rồi ngã lộn xuống, con đứng dậy và đi tiếp, nhìn thấy vậy mẹ thương quá, sao con thiệt thòi đến vậy con trai. Thương con mẹ cũng chỉ biết nhìn con mà chẳng giúp đựơc gì con cả.
Con rất tự lập, con thấy mẹ Mai ra ngoài, con lết ra đi dép để theo mẹ Mai, mẹ bế con mà con không chịu, con tự cầm lấy 1 chiếc dép của mình để tự đi lấy, phải công nhận là con rất khéo léo, mới hơn 2 tuổi mà con đã biết tự đi đôi dép loằng ngoằng mấy cái dây, nhìn con đi dép mà thương lắm cơ.
Khi các mẹ cho con đi ăn gà rán KFC, cái đùi gà còn nóng mà con cứ đòi cầm lấy tự ăn, nóng quá thì tự thổi, thật đáng yêu vô cùng, lúc đó chẳng ai có máy ảnh để chụp cho con nhỉ. Con giỏi thật Thiện Nhân ạ, 2 tuổi mà ăn được đủ thứ, con trai mẹ hơn 3 tuổi rồi mà ăn gì cũng bỏ bã, mẹ chẳng biết đên khi nào anh mới ăn đựơc như con…

Có mẹ hỏi:”Nhân có ăn được cơm chưa, có cần gọi cháo riêng cho con không?” Mẹ Mai Anh bảo:”Nhân phải ăn cơm từ lúc biết ăn rồi, các mẹ ạ” mẹ Hana nghe mà xót xa trong lòng.
Nết ăn, nết chơi của Nhân thật là ngoan, phải chăng sự “từng trải” đã dạy cho con biết giá trị của cuộc sống là vậy.
Với Nhân, chơi cũng là một cuộc đấu tranh.
Cả buổi chiều đi chơi mẹ Mai Anh cứ đứng ngồi không yên, tin về việc mưa lụt ở Hà Nội làm bố mẹ lo quá. Lo cho người ở nhà một già một trẻ, bà nội yếu và hay sợ, Hải Minh đã phải nghỉ học hôm qua. Tuy vậy khi gọi điện về anh Hải Minh vẫn chững chạc trả lời: “bố mẹ và các em cứ ở trong đó đi, ngoài nay mưa to lắm, ngập hết đường phố nên bố mẹ đừng về vội”. Vậy nên bố mẹ Nghinh Anh lại càng thương.
Sau khi chơi ở SG center, các mẹ cho hai anh em đi ăn gà rán. Cũng chỉ có mình Nhân là ăn thôi, còn mẹ Mai Anh và Minh bé chỉ chấm mút đôi chút. Mẹ Hana thỉnh thỏang lén lén nhét vào miệng Minh miếng gà và giả vờ kể những câu chuyện giật gân để cu cậu quên đi mà ăn, cũng chẳng đựơc là mầy. Suốt mấy hôm vào HCM, Minh bé chẳng ăn gì, chỉ uống sữa thôi.
Có thêm mẹ gì đó đến chơi với Nhân, nhưng mẹ Hana quên mất không hỏi tên (mẹ nó đọc bài này thì cho em xin lại tên và số liên lạc nhé, để em cộng cái gì gì mà mẹ nó dúi dúi vào danh sách)
Đến bây giờ, ngồi viết lại những dòng này, sao mẹ nhớ hai anh em thế cơ chứ.
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |