Mang một mùa đông ấm
Đến gõ cửa từng nhà
Nụ hồng sương lấm tấm
Cười vui trong nắng ca.
……
Cho một bình yên nhé
Con sóng nhỏ hiền hòa
Là thẳm sâu lòng Mẹ
Ước tim mình… bao la.
……
Vọng xa miền kí ức
Của năm tháng nhạt nhòa
Mọi ưu phiền thôi hết
Người YÊU người-thiết tha…!
T.Bút: Mấy hôm nay cả nhà em Măng bị ốm, vào blog không viết được gì cho Con mà cứ như… mắc nợ.
Đây chẳng phải thơ. Chỉ là tập hợp của những dòng cảm xúc bất chợt vụt đến trong chút lạnh đầu mùa. Bố em Măng vội vàng ghi lại như là một sự tri ân với những tấm lòng NGƯỜI của Hội.
Cả nhà hãy thử ghép các chữ cái đầu tiên của từng câu thơ nhé.
Thân ái!