|
Em bé, cái thang máy, 2 Minh và Nhân
05/10/2008 12:00:00
|
|
Tại sao em bé lại bị kẹt trong thang máy ?
Thế thang máy ở đâu?
Mẹ em bé bảo gì? Bố của em bé bảo gì?
Thế.. thế anh của em bé làm gì?
Thế… thế em bé có bị chặt tay không? Tại là sao người ta lấy được em bé ra khỏi thang máy?
Em bé có bị rách te tua không? Xong em có bị chết không?
Mẹ đọc em bé ở đâu? Ở báo hay là trên máy tính? Thế người ta có đưa hình em bé không?
Tất cả các câu hỏi này bắt đầu từ lúc Minh lớn và Minh bé chạy vào
thang máy và đùa nghịch nên mẹ bảo cẩn thận vì đã có em bé 3 tuổi bị
nghịch bị mắc kẹt trong thang máy, người ta phải đi tắt điện mới lấy
được em ra. Thế… thế là các câu hỏi cứ chốc chốc lại được hỏi hàng
loạt, lặp đi lặp lại đến tận đêm không chịu đi ngủ. Nằm một lúc không
ngủ được lại hỏi.
Ngày xưa lúc mẹ kể về em Nhân 2 con cũng hỏi như vậy, hỏi mãi vẫn
còn câu để hỏi. Ngày này qua ngày nọ, mẹ quên mà các con vẫn không quên
thế nên em Nhân đã về nhà với các con.
Tại sao em bé lại mất một chân? Thế mẹ bé đâu? Tại sao em lại ở
trên núi? Thế.. thế con gì ăn mất cái chân của em? Thế em có bị đau
không?…
Minh lớn và Minh bé nhớ rất lâu, ấn tượng về một vấn đề các con quan
tâm rất lâu cho đến khi tìm được lời giải có giải pháp hợp lý. Thế …
thế mai ngủ dậy thế nào các con cũng lại tiếp tục truy hỏi mẹ về em bé
và cái thang máy.
Hỏi mãi, hỏi mãi bao giờ mẹ đón em bé mất một chân trên núi về, 2
Minh còn tự tâm sự với ông bà là bố mẹ cháu sắp đón một em bé một chân
từ trên núi. Các con quyết định trước cả khi bố mẹ nghĩ mình sẽ làm gì.
Chỉ còn thiếu một câu hỏi các con từng hỏi vì em Nhân mà hôm nay các
con chưa hỏi. Mà mà các con có hỏi mẹ sẽ chẳng biết phải trả lời thế
nào: Thế bao giờ mẹ đón em về? Sao mẹ lâu đón em về thế ?
|
|
Đã có 929 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |