Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 769310
Online: 175
Nhật Ký Thiện Nhân
Nhân cao hơn chú rồi
30/09/2008 12:00:00
0
Tổng : 
     
Và tôi hy vọng một điều khi lớn lên, em cũng sẽ biết cúi người xuống lắng nghe tôi, khi đó đã già, đã ngày càng nhỏ đi, suốt ngày chỉ biết mỗi một giọng “lầu bầu”: Nhân đã cao hơn chú rồi đấy.
Trong một bài viết trước tôi đề cập Nhân là cậu bé có cá tính mạnh mẽ, tư duy quyết đoán và khẳng định chuyện sẽ không hề nhỏ nếu áp dụng môi trường sư phạm thông thường với Nhân. Điều này có thể coi là võ đoán bới tôi quá hiểu bản thân mình, chưa đù trình độ hay chính xác hơn chưa đủ “độ chín” để bàn về vấn đề mang tính chuyên môn cao này. Nhưng tôi thấy không thể không nói về khả năng tư duy của Nhân, cậu bé mới bước qua tuổi thứ hai nhưng đã có những suy nghĩ và hành động khá chững trạc, hầu mong góp thêm một ý kiến để tìm hướng trả lời cho câu hỏi của bạn Vũ Thái Hà trong phần bình luận thứ tư và thứ năm- blog chú lính chì: liệu cho Nhân đi học bây giờ có là sớm hay không?

Khẳng định trước tiên: Nhân phải được hoà đồng, Nhân phải được đến trường đến lớp để có một không gian mở và mặc sức sáng tạo tư duy. Chưa cần phải to tát nhưng chỉ cần những khám phá thế giới xung quanh mà Nhân chưa từng được biết tới, chỉ cần những câu hỏi “bà”, hỏi “chị” ở lớp, những cử chỉ rất tự chủ của Nhân khi tập đi trong lúc các bạn đang ngồi đợi bố mẹ đón mới thấy kích thích phát triển tư duy với Nhân lúc này có ý nghĩa hết sức quan trọng.

Anhxtanh sở dĩ trở thành nhà khoa học vĩ đại, một đặc điểm nổi bật nhất là ông hay đặt câu hỏi như chính ông đã nói, tôi không có tài năng đặc biệt gì, chẳng qua thích hỏi vặn vẹo mà thôi và ông cho rằng, trí tưởng tượng quan trọng hơn tri thức, vì tri thức có hạn, trong khi đó trí tưởng tượng bao quát mọi thứ trên thế giới.

Thế mới sinh ra sự khác biệt, có người tư duy giống như chiếc đèn pin, chiếu đi chiếu lại chỉ có thể chiếu sáng được vài mét, có người tư duy tốt giống như mặt trời chiếu sáng được khắp nơi. Vượt qua được chính mình khi sống trong cuộc sống thực, giao tiếp thực và được các cô, các bạn cỗ vũ, Nhân đã lanh lợi lại càng lanh lợi hơn, đã thông minh lại càng thông minh hơn.

Điều thứ hai, tuổi thơ là thời kỳ đầy ắp những ước mơ. Nên khi cho Nhân đi học là lúc cho Nhân bước vào một thế giới đầy mơ ước nhằm khẳng định bản ngã. Thế mới có những lúc ước mơ dường như không thực tế lại có thể trở thành hiện thực câu chuyện sau là một ví dụ.

Xưa có một người chăn cừu nghèo khổ dắt hai đưa con thơ đi chăn cừu  thuê. Một hôm ba bố con lùa đàn cừu tới chân núi, đúng lúc đó có đàn chim sếu bay qua đầu họ, rồi biến mất xa tít chân trời. Con trai út hỏi “ đàn sễu bay đi đâu hả bố?”, người bố trả lời “chúng bay tới một nơi ấm áp, làm tổ ở đấy để qua mùa đông giá rét”. Con trai cả chớp mắt, thèm thuồng nói “ nếu bố con mình biết bay như đàn sếu thì hay biết máy”. Người bố im lặng một lúc rồi nói với hai người con “nếu các con muốn, các con cũng có thể bay lên trời”. Hai đứa con vỗ thử hai tay, không bay lên được chúng nhìn ông bố bằng ánh mắt nghi ngờ. Người chăn cừu nói“để bố bay cho các con xem nhé”.

Thế là ông vẫy cánh tay, chịu, cũng không bay lên được Người chăn cừu quả quyết “đó là tại bố già rồi nên không bay lên được, các con còn nhỏ nếu không ngừng cố gắng thì nhất định sẽ bay được lên trời, bay đến những nơi đâu mà các con thích”. Lời nói của ông bố khiến hai đứa con ấp ủ ước mơ bay lên trời cao và nỗ lực không biết mệt mỏi để phát kiến ra cách bay lên. Nhờ vậy chiếc máy bay đầu tiên trên thế giới đã được ra đời.  Và đó chính là hai anh em nhà Laitơ người mỹ.

Thương cho roi, cho vọt. Câu này thì tôi cũng khá ghét vì ngày bé tôi rất hay bị ăn đòn. Nhưng khi lớn lên, tôi hiểu được lời nói ý nhị và đầy gửi gắm của cha ông mình xưa kia khi răn dạy con cái. Nuôi Nhân đã khó, việc dạy Nhân lại càng khó hơn. Thế nên tôi mới nhắc lại, mọi thử thách với Nhân và ba mẹ mình chưa phải là giai đoạn tăng tốc mà mới chỉ bắt đầu chuẩn bị để leo dốc mà thôi.

Nhân lém lĩnh với mẹ Phong Lan Tím. Nhân đôi lúc bướng bỉnh với mẹ Mai Anh. Nhân hiền lành khi chia tay ba đi học. Nhân không mè nheo. Nhân ngoan ngoãn chơi. Nhân nhất quyết gọi cô giáo là bà, là chị. Nhân là phiếu bé ngoan trong tuần đầu tiên đến lớp….đó mới chỉ là ngoại hàm. Còn nội hàm sẽ là những phương pháp điều tiết để kích thích Nhân phát triển tự nhiên nhưng không tự do, hòa đồng nhưng không mô phỏng, sao chép.

Nếu tinh ý sẽ thấy trong những bé bơ vơ được thu nhận ở chùa Bồ Đề, trong sự đày đọa bằng chính sự nhẫn tâm của người mẹ mà bé Hảo phải chịu đựng, rồi trong những thiếu thốn, những nỗi khổ đau khác đâu đó ta bắt gặp trên đường đời sẽ có bóng dáng của Nhân.  

Đó là một trong những lý do vì sao Nhân lại có nhiều người yêu thương đến thế, lại có nhiều bố, nhiều mẹ đến thế, lại làm những người như tôi thường có nhiều đêm thao thức đến thế. Ở vị trí của Nhân, thua thiệt nhiều nhưng cũng không phải là không có cơ hội. Rồi sẽ đến lúc Thiện Nhân còn hơn cả một danh từ. Thiện Nhân sẽ là khởi đầu cho những ý tưởng, hành động cao cả biết hy sinh cho sự sống tốt đẹp của con người. Vấn đề là cộng đồng chúng ta cần làm gì để giúp Nhân dần nhận thức được sức nặng trên đôi cánh thiên sứ tình yêu thương của mình mà thượng đế muốn em hiện diện.

Nhân đi học rồi đấy. Nhân và ba mẹ mình tất tả bắt đầu một hành trình mới rồi đấy. Nếu được đồng hành bên Nhân giống như một người bạn tri kỷ, tôi sẽ biết cúi xuống lắng nghe cảm xúc của Nhân và tôi hy vọng một điều khi lớn lên, em cũng sẽ biết cúi người xuống lắng nghe tôi, khi đó đã già, đã ngày càng nhỏ đi, suốt ngày chỉ biết mỗi một giọng “lầu bầu”: Nhân đã cao hơn chú rồi đấy.

Nguồn: (aFamily) Đã có 775 người đọc bài viết này
0 Bình luận cho bài viết
Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last