|
Hành trình đi tìm hành trình
02/09/2008 12:00:00
|
|
Xin đừng đưa trước cho chúng tôi một kết thúc cổ tích bởi chúng tôi đi, đang đi và tôi hiểu là tôi sẽ chẳng biết được cái gì đang đón đợi câu chuyện này phía trước cả.
Bạn hỏi tôi kể về những câu chuyện trong hành trình mong mỏi được làm một người bình thường của cậu bé Thiện Nhân này? Đúng là một câu hỏi khiến tôi lúng túng, lúng túng giống như một đứa với quá nhiều kẹo trên tay đến nỗi loay xoay chỉ sợ bị rơi mất.
Để đến được với nước Mỹ trong hành trình chữa bệnh này quả là một câu chuyện dài nhiều nỗi đau và càng nhiều hơn là có biết bao sự yêu thương nữa. Hành trình khởi đầu bằng một đứa trẻ bị bỏ lại trên 2 cái lá đu đủ và bị che kín bằng một cái mẹt rách trên một nơi chẳng có mấy người qua kẻ lại. Và kiến, côn trùng bu che kín vết thương bị cắn xé nham nhở. Và máu đã cạn khô trên cơ thể đã tím đen.
Tôi nhớ lắm cái cảm giác đau và tuyệt vọng của một đứa trẻ khi con cá vàng mình nuôi bị chết. Con cá vàng óng ánh trong mắt của một đứa trẻ là tôi ngày bé lộng lẫy đến tuyệt vời. Một ngày, khi tôi tan học về, con cá nằm chết bên cạnh cái bể nước. Cả đàn kiến bu lấy. Tôi đã gây ra cái chết này vì ngu dốt đổ quá nhiều nước nên con cá quẫy mạnh bị rơi ra ngoài.
Các ông bố sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác này vì họ không có cơ hội được biết cái cử động đầu tiên của một em bé trong bụng mẹ. Đó là một cái quẫy rất nhẹ, giống như một con cá bé tí xíu quẫy nước. Đó là cảm nhận đầu tiên của một người mẹ về một sự sống nhỏ bé bắt đầu lớn lên trong cơ thể mình. Đó là một dây đầu tiên kết nối giữa Con và Mẹ. Đó là cử động nhỏ đến mong manh nhưng lại quyết định niềm tự hào, hạnh phúc hay sự đau khổ của một người mẹ.
Khi người ta lần đầu tiên nhìn thấy Thiện Nhân, thằng bé không có chút biểu hiện của sự sống. Tím đen, bị mất chân phải, bộ phận sinh dục và bị kiến bu đầy. Không cha, không mẹ, không tên, một “đứa bé vô danh”, một “thằng cụt”. Nỗi đau đớn đến tột cùng, ranh giới của chết - sinh tồn đấy khiến không biết bao bà mẹ, bao ông bố đã khóc thương, đã căm giận. Tôi rất sợ kiến, tôi khóc thương con cá vàng của tôi, tôi chợt thấy tôi đang bỏ quên một đứa con của mình. Tôi phải đón Thiện Nhân về để yêu để bù đắp.
Câu chuyện này bắt đầu bằng âm hưởng của chết chóc và sự đơn độc nhỏ nhoi nhưng lại được tiếp nối nhờ một sinh mệnh lớn với sức sống và bản năng sinh tồn mãnh liệt trong cùng cực của nỗi đau và cô độc. Sinh mệnh này đã tạo nên một làn sóng xót thương và rung cảm không biên giới, màu da, sắc tộc.
Hành trình đi chữa bệnh ở Mỹ có thể nói là hành trình của những nụ hôn. Tôi hôn tất cả những người tôi đã gặp và họ cũng hôn tôi. Những vòng tay ghì chặt theo cả sự động viên, sự rung cảm và cả những ái ngại. Những nụ hôn và vòng tay sự cam kết tự nguyện gắn bó lâu dài cùng với tôi đi tìm hành trình cho cháu. Cái tên Thiện Nhân là biểu tượng của sức mạnh lòng nhân ái của hàng triệu người ở nhiều quốc gia có chung lòng mong ước biến điều không thể thành có thể.
Hành trình đi tìm hành trình, người ta gọi đó là câu chuyện cổ tích nhưng với chúng tôi đó là con đường không đoán định. Xin đừng đưa trước cho chúng tôi một kết thúc cổ tích bởi chúng tôi đi, đang đi và tôi hiểu là tôi sẽ chẳng biết được cái gì đang đón đợi câu chuyện này phía trước cả.
Cấp cứu tại bệnh viện đa khoa Quảng nam 7/2006

Bác sĩ Thọ, bác sĩ Sách đang cầu 12 bà mụ cho Nhân khỏe mạnh

Thiện Nhân trong lễ đầy tháng (1 tháng 3 ngày)

Bác sĩ đầu tiên của Nhân - Bác sĩ Huỳnh Quốc Hiếu

Nữ hộ sinh Thuận - Bác sĩ Trinh - Nữ hộ sinh Hoa
Tỉnh dậy sau phẫu thuật có bố mẹ chờ sẵn
|
Làm một hơi sạch cốc nước táo sau mổ
|

Tập những bước chân đầu tiên
Các bác sĩ hội chẩn: Chân nào cho con?
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |