Bố mẹ đã đặt mua cho Thiện Nhân một cái xe
tập theo hướng dẫn của bệnh viện để về nhà luyện rèn theo yêu cầu kế
hoạch của các bác sĩ. Chiếc xe chuyên dụng chính hiệu US nặng trình
trịch có thể điều chỉnh lên xuống theo chiều cao khi con lớn thêm lên.
Nhân sướng nhé, còn bé đã có tài sản cá nhân rồi.
Bệnh viện cũng đã làm cho cái chân giả của
Nhân mềm mại hơn chỗ phần tiếp xúc với da của con. Ốc vít cũng soáng
choang. Tuy nhiên, cu Nhân con phải tập đi cho đúng, đứng cho thẳng
thắn đàng hoàng cho đến khi đủ độ để được thêm cái khớp hông vào. Sau
đó một thơi gian lại mới thêm dần mắt cá… Nói chung là phải hiện đại
hóa một cách từ từ và đi từ thủ công đến bán hiện đại, rồi hiện đại và
siêu hiện đại…
2% hy vọng cũng phải chờ trong lần sang Mỹ sau !
Cu Nhân đã được đo đạc cẩn thận phần chân
cụt để theo dõi. Bố mẹ được bác sĩ cho mang cu Nhân về Việt Nam để
luyện rèn sau đó sẽ sang lại US theo từng giai đoạn vì như vậy sẽ tiết
kiệm được chi phí hơn mà vẫn đạt hiệu quả và phù hợp với độ tuổi bé tí
xíu của Thiện Nhân. Chicago là thành phố đắt đỏ nhất nhì của US mà cả
nhà toàn chơi Hotel & Restaurant thì phải biết Nhân là dân chơi
hạng sang thế nào rồi đó.
Anh Thiên Minh vừa biết tin mẹ và em sẽ được về sớm sướng lắm chat: Vắng mẹ ở nhà chỉ có buồn chứ không có vui. Con nhớ mẹ quá. Khi biết mẹ về rồi để sẽ lại đưa em đi tiếp Thiên Minh đành ngậm ngùi: Thế là mẹ có về hẳn đâu, con nhớ mẹ lắm.
Cả nhà đã check out và bay về Los Angeles
để chuyển tiếp chặng bay về Việt Nam. Đang ngày nghỉ lễ tại US mà bố mẹ
và Nhân lại đâu có biết là sẽ về ngay rồi quay lại sau theo từng
giai đoạn điều trị chia nhỏ ra vì theo thực tế tình hình và tình
trạng Nhân bé quá không dồn toa cho xong hết một mạch được nên hiện giờ
vẫn đang chờ confirm vé máy bay nhấp nhổm.