|
GỬI THIỆN NHÂN NHỮNG NGÀY Ở TEXAS (Đặng Trần Anh)
17/10/2009 12:00:00
|
|
Khi bắt đầu những dòng này tôi tự cười một mình khi hình dung ra hai bố con lãng tử nhà Thiện Nhân mỗi người một ngựa dong duỗi trên những cánh đồng cỏ bất tận của Texas. Cũng nên lắm khi sống xa nhà, đến vùng đất thoáng đãng của những chàng cao bồi luôn mang trong mình dòng máu viễn chinh, người ta dễ liên tưởng đến những vùng trời mới đầy sức sống. Sắp sinh nhật và tôi cho mình tự nhâm nhi những dòng chữ yêu thương này tới Thiện Nhân coi như đây là món quà ý nghĩa đầu tiên mình có được khi bước sang tuổi mới.
Có cảm tưởng như bà ngoại cũng giống như mẹ mình. Đa đoan, tháo vát, lanh lợi biết thu vén cho con cháu và chắc chắn là không chịu nhận phần thua về mình. Chưa gặp bà nhưng thấy được trong giọng viết rất văn của một người ít nhiều am hiều văn chương, đó là những chịu đựng của người phụ nữ Việt trong các hoàn cảnh khác nhau. Có bóng bà bên cạnh, hành trình chông gai mà Nhân đang cùng bố Nghinh và mẹ Mai Anh phải trải qua sẽ phần nào bớt được khó khăn. Gánh nặng như được san sẻ dù rằng chỉ là tấm lòng, chỉ là tình cảm thương con thương cháu.
Nhân trông ngày càng rắn rỏi. Chững chạc và lớn hơn nhiều. Thấy được sự bình thản của Nhân cho dù người lớn đang sốt ruột như thế nào đi chăng nữa. Trong hành trình tiếp nối hành trình như lời mẹ Mai Anh, lại rất cần sự điềm tĩnh đến kinh ngạc như thế. Chú phục Nhân.
Thấy được các mẹ ở Texas. Mỗi người một vẻ nhưng rõ là những người mình tôn trọng. Không kể yếu tố nguồn cuội, đồng hương, riêng chuyện các chị tranh thủ thời gian vàng bạc, ngắn ngủi để lo toan chăm sóc cho Nhân cũng đã thấy được cái thịnh tình đầy luyến lưu của các mẹ dành cho chú lính chì bên đất Mỹ.
Hiểu được sự phức tạp về mặt y khoa khi tiến hành ca chữa trị cho Nhân. Và trong trường hợp này, việc tiêm, xét nghiệm máu, cấy hooc môn.....sẽ là chuyện thường ngày nên Nhân càng bình thản, người lớn càng sốt ruột. Nhưng đó cũng mới chỉ là một vế trong lập trình cuộc đời của Nhân mà bố mẹ Nghinh- Anh cùng với tiến bộ của y học hiện đại đang đề xuất, đưa ra. Vế thứ hai quan trọng không kém là hòa nhập cộng đồng. Mong sao Nhân sẽ giữ được sự rắn rỏi, chững chạc, bình thản trong từng bước đi của mình. Nhịp bước mà theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng sẽ có hàng vạn, hàng triệu ánh mắt dõi theo. Trong đó có không ít cái nhìn khắt khe chỉ đòi hỏi ở Nhân sự vững vàng và không có chỗ cho hai từ thất bại. Chú hiểu nỗi lòng của bố mẹ Nghinh-Anh.
Ngày về rất gần. Đích đến còn rất xa.
Chú Thương Nhân.
|
|
Đã có 1345 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |