Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 769341
Online: 147
Cùng viết cho con trai
Thứ 7 vui - Nhật ký của các mẹ
10/11/2008 12:00:00
0
Tổng : 
     
Mẹ của Bé Tý và Beam
 
Đáng lẽ các mẹ Hải phòng lên chơi với Nhân từ thứ bảy tuần trước nhưng Nhân bận “đi công tác” thành phố Hồ Chí Minh nên kế hoạch của các mẹ bị đẩy lùi xuống 1 tuần. Một tuần mong ngóng, chờ đợi, một tuần phấp phỏng, hồi hộp… Không biết Hà nội còn mưa không, nước đã rút hết chưa nếu không thì nội bất xuất, ngoại bất nhập. May quá! Mẹ Mai Anh nói phố cổ không bị ngập, nhưng các mẹ vẫn lo : Không biết ngày mai Hà nội thế nào…? Thế là ngày nào cũng nghe dự báo thời tiết…sáng trưa chiều tối đủ cả, rồi í ới gọi điện lên Hà nội hỏi xem thời tiết, nắng mưa thế nào. Các mẹ ngày nào cũng tranh thủ họp online: Không biết mưa thế có đi được không, không biết … bao nhiêu là không biết??? Nhưng rồi nỗi mong mỏi được gặp Nhân đã “mạnh hơn cả mưa bão” các mẹ nhất trí: Mưa vẫn đi, rồi phân công mẹ thì mua rau, mẹ thì mua quả, mẹ thì mua thức ăn…rôm rả lắm, vui và ấm áp lạ kỳ. 9h tối thứ sáu mẹ Bống còn điện thoại hỏi mọi người xem đã mua đủ chưa, mẹ Chip Tôm Bi thì nhận sáng thứ bảy đi chợ sớm mua thêm thức ăn. Vì biết các mẹ Hải phòng sẽ lên nên bà Nội Nhân ra “tối hậu thư”: ăn cơm trưa ở nhà. Các mẹ Hải phòng chỉ lo ở nhà Nhân, ai lúc nào cũng bận rộn, lại còn nấu nướng phục vụ thêm 7 mẹ với 3 con nữa thì vất vả quá! Nhưng bà to nhất nhà, bà đã quyết rồi thì các mẹ cứ thế mà răm rắp thực hiện thôi. Từ chiều thứ sáu Hải phòng mưa to gió lớn, đêm nằm nghe mưa gió ầm ầm không sao ngủ được, chỉ sợ mai mà lụt thì chú lái xe không đi nữa. Nhưng ông lão thời tiết đã thương các mẹ Hải phòng, 5h sáng thì ngớt mưa, 6h trời tạnh hẳn, 7h các mẹ hẹn nhau ở cổng cảng chính, gió rét đầu mùa làm các mẹ run lập cập. 7h15′ xe chuẩn bị lăn bánh thì cuối cùng mẹ Hoàng Lan đã đến, em bé của mẹ ốm sốt mấy hôm rồi tưởng là mẹ không đi được, nhưng nhớ Nhân quá, mẹ đã thu xếp để đi thăm Nhân cùng với mọi người. Thật ra các mẹ ai cũng có con nhỏ, ai cũng còn phải đi làm nên bố trí một ngày có tất cả các mẹ cùng đi không phải là việc có thể nói mà làm ngay được, nhưng yêu Nhân, nhớ Nhân, thương Nhân mẹ nào cũng cố gắng thu xếp để được đi cùng nhau. Vậy là một đoàn các mẹ không quen biết, chỉ gặp nhau trên bnok của Nhân đã kết nối, đã nhận ra nhau ngay từ lần đầu tiên gặp mặt nhưng có chung tình yêu thương Nhân, đã cam kết sẽ cùng nhau chung tay, sẽ cùng nhau đồng hành cùng Nhân trong hành trình chữa trị còn rất dài trước mặt: mẹ Tâm mẹ Nhung mẹ Liên mẹ Tú, mẹ Phương mẹ Lan mẹ Tuyến đã cùng nhau đi đến thăm Nhân.

Chặng đường hơn 100km Hải phòng - Hà nội như dài hơn thì phải, mãi mà vẫn chưa đến nhà Nhân. Thời tiết hôm nay đã ủng hộ các mẹ Hải phòng, lên đến cầu Chương Dương thì trời bừng nắng. Các mẹ phấn khởi lắm, vì trời nắng các mẹ sẽ được dẫn các con đi chơi Công viên Vầng trăng.
 
Nếu ai chưa được gặp Nhân thì mong sớm được gặp con, nếu ai đã gặp Nhân rồi thì lại mong được gặp con lần nữa. Mẹ không thể quên được hình ảnh đầu tiên của con trong lần đầu mẹ đến thăm con. Con trai bé bỏng của mẹ ngồi trên sàn nhà, ngước mắt lên nhìn mẹ, đôi mắt biết nói của con làm ngực mẹ thắt lại. “Âu… Nhân của mẹ đấy à!” lời nói bất giác tuột ra, giống như khi mẹ nựng Bé Tý và Beam ở nhà. Con đã trở nên rất thân thuộc với mẹ rồi Nhân ạ. Gặp Nhân ai cũng như mừng mừng tủi tủi ai cũng cố kìm cảm xúc nhưng ai cũng rưng rưng. Có Mẹ thì cứ ôm chặt lấy con, có mẹ thì lặng lẽ ngồi một chỗ ngắm nhìn con trong vòng tay của mọi người, các mẹ người thì nắm chân, nắm tay Nhân, người thì cứ gục đầu vào ngực Nhân mà thơm con, mà hít hà…Quả thực đã gặp Nhân rồi thì chẳng ai muốn rời con ra nữa. Mỗi người một tâm trạng, một cảm xúc khi gặp con. Thương con quá, thương mà không biết phải làm thế nào. Cảm giác bất lực, thực sự là cảm giác bất lực xâm chiếm trái tim tôi.
 
Dư âm của buổi đi chơi ngày hôm qua ở nhà Nhân nghe chừng vẫn còn âm ỉ lắm! Có nhiều chuyện Bố Nghinh và Mẹ Mai Anh đã trình cả làng rồi nhưng còn vài chi tiết mà mẹ em Măng muốn khoe thêm. Đó là chuyện anh Minh lớn ra dáng anh cả lắm rồi. Anh rất “lành” như lời Bố nói. Khi ăn cơm Thiện Minh ngồi ngoan lắm nhưng khi nghe mọi người nhắc đến mình anh chàng liền đưa bát cơm lên làm xiếc trông rất là điệu nghệ. Minh bé và Nhân thì ngang ngửa nhau nên có vẻ hay chí chóe ra phết. Không biết khi Bố dỗ rằng ” đó là trò dành cho trẻ con ấy mà!” Minh bé có ý thức được vai trò làm anh của mình hay không mà thấy cu cậu không đòi đồ chơi mới của Nhân nữa. Công bằng mà nói ông Nhân nhà ta cũng chẳng vừa. Bình thường thì em rất dễ thương và biết nghe lời. Ấy là chị Hương nói thế! Mẹ Còi thì khoe là Ông nhân khéo lắm, biết nịnh Mẹ nữa cơ. Yêu như thế thì làm sao chẳng trách mọi người không thương con được! Tội nhất khi nhìn con bị chớ, cháo sặc cả lên mũi khiến mẹ nào cũng lo lắng. Mẹ chị Uyên Minh xinh đẹp đã chuẩn bị hút mũi cho con trai nhưng may thay Nhân rất giỏi, biết xì mũi như lời các Mẹ bảo. Qua vụ này mọi người mới biết Bố em giỏi đến nhường nào: Để cho cu Nhân ăn bù lại, 2 Bố con đưa nhau lên gác. 5′ sau thấy Bố Nghinh cầm bát không xuống ngon ơ. Tài thật là tài. Khi mới đến nhà Mẹ Măng nhìn thấy Bố Nhân cặm cụi quấy cháo đã tấm tắc rồi, không ngờ khoản cho ăn cũng tuyệt vời không kém. Bác Nghinh còn lo em Măng đói nên đi pha sữa cho Măng. Anh Nhân nhìn thấy cứ hỏi “em bé không uống sữa à?”. Bố biết Nhân muốn uống hộ em nên bảo Nhân vừa ăn xong, phải 15′ nữa mới uống được sữa. Cả nhà sốt sắng:” Nhân no chưa?”. Cu cậu ngửa mặt lên:” Không no! Không no!” Hihi. ý là chưa no ấy mà. Cha chà. Anh Nhân tham ăn ghê! Ghét quá đi mất. Túm lại ngày hôm qua các nhóc tì là được bữa vui nhất. Vui quên cả ngủ trưa luôn. Tiếc là cả nhà em Măng phải về sớm không ở lại chơi thêm với nhà Nhân và các Mẹ Hải phòng được. Ra về Bố cháu cứ lẩm nhẩm “món dưa chuột trộn ngon thật!”. Bác Tâm mẹ em Bi đảm đang quá ta! Hôm qua nhà cháu mà không đi ăn cưới rồi thì nhất định phải làm bát cơm với canh cải cúc. hì. Trông hấp dẫn thế cơ mà!
 
Úi, Mẹ em Măng comment hơi bị dài mất rùi. Phải nhường chỗ cho các Mẹ Hải phòng tường thuật với chứ nhỉ?!
Chúc cả nhà 1 tuần làm việc hiệu quả và luôn dành thời gian cho con trai yêu quý của chúng ta.
p/s: Bố nào muốn uống bia chai lai rai với Bố Nghinh của Nhân thì cuối tuần đến thăm nhà nhé!:-). Bác Mai Anh ơi, Măng tối qua đi ngủ cứ ôm mãi bạn lợn hồng Bác tặng đó!
 
Mẹ Bống
Quên một chi tiết nữa này các mẹ ơi. E lên thăm Nhân được 3 lần rồi, nhưng lần nào lên HN cũng hồi hộp như chưa từng đi bao giờ. Đêm đi ngủ chỉ mong sao cho trời nhanh sáng để đi HN thôi. Ngủ cứ thấp tha thấp thỏm. Bình thường, những ngày đi làm thì dậy từ 6 h sáng lo cho con đi học,6h 30 nhờ ông ngoại chở con gái đi học và mẹ tranh thủ vào ngủ tiếp ít phút rồi mới dậy đi làm. Nhưng khi đi thăm cu Nhân vì cứ tháp thỏm nên mẹ Bống dậy sớm (từ 5 h )và không ngủ được nữa. Cả ngày đi chơi với Nhân không thấy mệt tý nào. Cu Nhân ảnh hưởng mạnh thế đấy các mẹ à.
May mà các mẹ có gia đình rồi, chứ không thì khối mẹ xách hành lý, tư trang theo cu Nhân hết.
Nguồn: (Bnok) Đã có 1078 người đọc bài viết này
0 Bình luận cho bài viết
Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last