Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 237732
Online: 38
Cùng viết cho con trai
Một buổi tối đầu đông… (Mẹ em Măng)
18/11/2008 12:00:00
4,5
Tổng : 2
     
Những con phố nhỏ nhộn nhịp. Chợ đêm Hà nội lung linh ánh đèn…Và cuộc sống diễn ra, cuộc sống cuồn cuộn chảy. Mẹ được ôm con cuốn vào dòng chảy đó. Cuống quýt và vụng về khi chìa tay ra và được con đồng ý theo. Nói thế nào cho hết về cảm giác “gánh nước bằng 1 chiếc quang”?! Lúc đầu con còn nhìn mẹ như dò xét. Sau có lẽ do mẹ thủ thỉ những lời yêu thương bên tai suốt quãng đường đi bộ, có đôi khi con đã gục đầu vào vai mẹ, ôm lấy cổ mẹ. Mẹ đã kìm nén những giọt nước mắt hạnh phúc.
Mẹ biết để dành tới khi con lớn khôn… Chưa bao giờ mẹ được ngắm con gần đến thế. Đôi mắt ẩn chứa nhiều điều khiến mẹ nhiều khi không dám chạm tới..dù rất muốn biết con đang nghĩ gì? Những lúc đôi mắt ấy ánh lên niềm vui thơ trẻ khi nhìn thấy 1 món đồ chơi nhỏ yêu thích, mẹ chỉ biết nghẹn lòng và ghì chặt má mình vào má của con.
 
 
 
Trong đám đông mải miết đi, con nhỏ bé rướn mình tìm kiếm bóng dáng Mẹ con, chợt thảng thốt hỏi khi không nhìn thấy: “Mẹ Mai đâu rồi?”. Mẹ trả lời: “Mẹ Mai đang ở đằng sau…”. Con ngoái đầu nhìn lại và yên tâm cho mẹ bế tiếp. Mẹ hiểu rằng không ai có thể thay thế được Mẹ Mai của con. Mẹ chỉ xin phép được yêu con 1 góc lặng lẽ và nhỏ nhoi thôi, con trai bé bỏng nhé! Mẹ xin lỗi đã dụ con nói chuyện thật nhiều, thật nhiều để được ghé sát và hít hà cái miệng xinh ăn sữa thơm thơm hôi hôi của con. Mẹ cứ nắm thật chặt 1 bên chân đi tất của con để chắc rằng con không bị lạnh dù tối nay Phố Cổ nóng chật người. Không biết mỗi khi mua tất hay giầy dép cho con, mẹ Mai cất chiếc còn lại ở đâu? Mẹ xin lỗi… Dù không nên nhắc đến những chuyện này nhưng Mẹ không thể dối mình. Đó là điều Mẹ hay nghĩ tới bên cạnh rất nhiều điều trước mỗi tối đi ngủ mẹ nghĩ về con. Chỉ có nước mắt mới khiến mẹ nhẹ lòng hơn.
 
 
 
Nhưng hôm nay Mẹ vui lắm, vui nhất từ khi biết con và yêu con. Đó là ngoài tình cảm của Bà nội, của Bố Nghinh mẹ Anh dành cho con mà Mẹ được tận mắt chứng kiến, còn là tình anh em ruột thịt giữa 2 anh và con. Mẹ để ý thấy rằng dù Hải Minh còn rất bé, nhưng anh đã vô cùng yêu thương con. Khi mẹ hỏi anh rằng sao anh lại có vết thương trên má. Anh bảo là Nhân cấu. Tự nhiên Nhân cấu. Mẹ xót xa “Nhân hư quá!”. Minh bé lắc lắc đầu: “Không. Nhân không hư, tại Nhân còn bé!”. Con yêu, con biết anh bảo vệ và nhường nhịn con thế đấy. Có đồ chơi gì anh cũng lo lắng xem con có không, của con là màu gì, có giống của anh không? Khi con nghịch ngã anh cũng ra xoa nựng chỗ đau của con, tìm dép siêu nhân cho con đi dạo phố…
 
 
 
Suốt buổi tối nay Anh Hải Minh chất vấn mẹ thật nhiều, nhưng có 2 câu mà Mẹ đã không biết phải trả lời làm sao, đó là : “Sao Nhân lại không ngồi được (lên giỏ đồ chơi) như cháu?” và : “Sao Nhân lại không đi được như cháu?” (khi mẹ dắt tay anh Minh và khen anh đi bộ giỏi). Mẹ chỉ có thể trả lời anh rằng: “Vì Nhân còn nhỏ…”. Mai này nếu anh lại hỏi những câu như thế, mẹ biết nói làm sao?…Thương con quá, Nhân ơi. Nhưng mẹ luôn tin, không phải tin vào cổ tích mà là niềm tin mãnh liệt từ cuộc đời thực. Cuộc đời mà Bố Nghinh, Mẹ Anh và cả ngàn vạn những tấm lòng đang tạo dựng cho con.
 

Đêm yên tĩnh và dịu nhẹ quá…!
Nguồn: (Bnok) Đã có 389 người đọc bài viết này
0 Bình luận cho bài viết
Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last
First
Prev
Page 1 of 2
Next
Last