Tôi là một người mẹ của hai cậu con trai, một mười tuổi và một hai tuổi rưỡi.
Tôi rất yêu thương hai đứa con của mình và luôn lấy việc chăm sóc con cái làm lẽ
sống của cuộc đời tôi. Tôi phấn đấu làm việc để có một công việc tốt, một mức
lương khá để có thể mua cho con những gì người khác có thể mua cho con họ được,
để cho con tôi không bị thiếu thốn, không bị thua kém chúng bạn, vv...vv. Nói
chung, với tôi các con tôi là lẽ sống, là cuộc đời của tôi! Tôi tin bất cứ ai
làm bố làm mẹ cũng sẽ nghĩ như tôi. Và tôi cho mình là một người mẹ tốt -- là
một người tốt!
Khi biết tin về Thiện Nhân, tôi đã rùng mình khi tưởng tượng ra cảnh bé bị
nhẫn tâm vứt lại ở một khu vườn hoang để rồi bị dằn vặt, bị đau đớn ............
Không! Tôi không dám nghĩ về những giờ khắc đó nữa. Đó chỉ là một cơn ác mộng và
giờ cơn ác mộng đó đã qua. Tôi không bao giờ muốn nhắc đến hay nghĩ đến nó
nữa.
Đúng, tôi đã thấy rất thương Thiện Nhân, đã khóc cho bé, đã giận dữ trước
những việc làm trái lương tâm của ai đó, đã tìm kiếm cách có thể hỗ trợ cho
Thiện Nhân, đã dằn vặt khi không thể làm gì hơn cho bé. Nhưng, tôi chỉ dừng được
đến đấy. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến một việc hữu ích hơn cho Thiện Nhân, để
san sẻ bớt nỗi đau bé đang phải gánh.
Thế rồi, tôi đọc được tin bé được nhận làm con nuôi và đang ở Hà Nội. Tôi
thấy mừng cho bé! Đến khi được biết về blog chú lính chì của bé, tôi đã say sưa
đọc và ........ khóc. Để rồi khi được bế bé trên tay tôi thấy có gì đó oà vỡ
trong lòng mình! Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng mình thật là một người ích kỉ.
Tôi chỉ biết nghĩ về mình, về hai thiên thần của tôi mà quên đi cuộc đời này còn
rất nhiều người khác kém may mắn. Họ cần nhiều hơn thế những giọt nước mắt cảm
thông, những đồng tiền ủng hộ nhỏ nhoi. Như Thiện Nhân -- bé chỉ cần một gia
đình với sự yêu thương mà đáng ra bé phải được hưởng.
Tôi cảm phục anh chị Nghinh-Anh! Anh chị mới là những con người có tấm lòng,
biết hy sinh vì người khác. Tôi chưa bao giờ xa con quá 3 tuần vì đó là điều tôi
không dám nghĩ đến. Tôi sẽ nhớ chúng đến cồn cào gan ruột vì chúng như dòng máu
đang chảy trong người tôi. Vậy mà anh chị lại phải xa hai cu Minh để chữa bệnh
cho Thiện Nhân! Anh chị đã dám làm những việc mà chúng tôi không làm được - làm
bớt đi một nỗi đau cho cuộc đời này. Tôi xin cảm ơn anh chị và luôn cầu chúc cho
anh chị mọi điều tốt đẹp. Chúc cho Thiện Nhân gặp nhiều may mắn trong cuộc sống
như bé đã từng gặp khi được anh chị sinh ra lần thứ hai. Và tôi cũng xin chúc
cho hai bé Minh nhiều nghị lực để cùng chung vai với bố mẹ Nghinh-Anh nâng đỡ
một mái ấm gia đình cho Thiện Nhân!
Cầu chúc mọi điều an lành!