Login
Email
Mật khẩu
  
Banner footer
Búp bê Thiện Nhân
Thống kê
Lượt truy cập: 257784
Online: 40
Cùng viết cho con trai
Nhân đã làm mọi người nghĩ gì?
08/09/2008 12:00:00
0
Tổng : 
     
Để rồi khi được bế bé trên tay tôi thấy có gì đó oà vỡ trong lòng mình! Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng mình thật là một người ích kỉ.
Xin hãy lắng nghe một số tâm sự của bạn đọc  về Thiện Nhân, và về những cảm xúc Nhân mang lại cho họ


Em thấy mình thật may mắn có ba và có mẹ


Anh Thiện Nhân ơi!

Em bé hơn anh nhiều lắm, em chỉ mới 8 tháng tuổi thôi nhơng em nghe mẹ em kể chuyện về anh và em rất muốn chia sẻ với anh ngững gì em nghĩ, em chưa biết nói nên nhờ mẹ em nói hộ em anh nhé.
Nghe câu chuyện của anh em như cảm nhận được nỗi đau anh đã phải trải qua nhưng  em cũng như vui lây niềm vui của anh khi mẹ em bảo anh đã có một gia đình mới, một mái ấm bên người cha tuyệt vời và người mẹ yêu thương con hết mực như em vậy ... Thượng Đế đã sinh ra anh và em nhưng Ngài đã đặt anh trong hoàn cảnh éo le hơn em. Anh biết không ? Người cũng đã mở ra cho anh một thiên đường mới, anh như một thiên thần bé nhỏ được Ngài ban cho ba mẹ anh bây giờ .Có thể bước đi của con chưa thật hoàn thiện nhưng em tin rằng nó sẽ thật vững vàng trên con đường đời anh sẽ đi.

Anh Thiện Nhân ơi! anh biết không rồi một ngày chúng ta lớn khôn thành người  chúng ta sẽ thấy cuộc sống này muôn màu sắc, một dấu ấn của tuổi thơ qua đi là một dấu chấm đầy ý nghĩa trong cuộc đời của anh và em. Em tin rằng Thượng Đế sẽ luôn ở bên chúng ta anh ạ, Ngài sẽ cử thật nhiều thiên thần hộ mệnh để bảo vệ anh và em, rồi mai đây anh sẽ luôn gặp may mắn, sẽ luôn luôn có nhiều người tốt giúp đỡ anh...

Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh như mẹ hằng cầu nguyện cho em, để ngày ngày anh và em cùng khôn lớn, ngày ngày chúng ta càng ngoan ngoãn. Em ước cho 360 ngày trong năm đều là ngày sinh nhật của chúng ta để anh cảm nhận được tình yêu của rất nhiều người tốt đang dõi theo từng bước đi của anh.
Thời gian trôi đi và em sẽ lớn, em sẽ biết nói, biết đi và sẽ sẽ biết viết khi đó em không cần nhờ mẹ nữa, em sẽ tự viết thư cho anh để chúng ta sẽ là bạn của nhau anh nhé.

Chúng ta sẽ cùng lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ anh nhé!
Đừng cười em nhé, em được ba mẹ và gia đình gọi là vịt bầu đó vì thấy mẹ bảo rồi đây lớn lên em sẽ lạch bạch như vịt ý anh ạ...hihihi
Chúng mình sẽ cùng nhau bước đi những bước đi thật vững chắc anh nhé, ước gì một ngày em lớn sẽ được gặp anh nhỉ, em sẽ bảo ba mẹ em giúp em gặp anh nhé vì em chưa có anh trai,em sẽ có người anh trai thật giỏi đúng không????
     Mẹ em mỏi tay rùi hay sao ý, để em sẽ tập nói, tập viết rùi tự mình viết cho anh vậy,vì ba mẹ em cũng vất vả lắm mới nuôi được em đó,em ăn nhiều mà....hihi

Tạm biệt anh nhé vì mẹ em còn phải làm việc để có tiền mua sữa cho em nữa...

Thân chào anh....
" Vịt Bầu"
Cuộc đời này còn nhiều người cần giúp đỡ

Tôi là một người mẹ của hai cậu con trai, một mười tuổi và một hai tuổi rưỡi. Tôi rất yêu thương hai đứa con của mình và luôn lấy việc chăm sóc con cái làm lẽ sống của cuộc đời tôi. Tôi phấn đấu làm việc để có một công việc tốt, một mức lương khá để có thể mua cho con những gì người khác có thể mua cho con họ được, để cho con tôi không bị thiếu thốn, không bị thua kém chúng bạn, vv...vv. Nói chung, với tôi các con tôi là lẽ sống, là cuộc đời của tôi! Tôi tin bất cứ ai làm bố làm mẹ cũng sẽ nghĩ như tôi. Và tôi cho mình là một người mẹ tốt -- là một người tốt!
Khi biết tin về Thiện Nhân, tôi đã rùng mình khi tưởng tượng ra cảnh bé bị nhẫn tâm vứt lại ở một khu vườn hoang để rồi bị dằn vặt, bị đau đớn ............ Không! Tôi không dám nghĩ về những giờ khắc đó nữa. Đó chỉ là một cơn ác mộng và giờ cơn ác mộng đó đã qua. Tôi không bao giờ muốn nhắc đến hay nghĩ đến nó nữa.
Đúng, tôi đã thấy rất thương Thiện Nhân, đã khóc cho bé, đã giận dữ trước những việc làm trái lương tâm của ai đó, đã tìm kiếm cách có thể hỗ trợ cho Thiện Nhân, đã dằn vặt khi không thể làm gì hơn cho bé. Nhưng, tôi chỉ dừng được đến đấy. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến một việc hữu ích hơn cho Thiện Nhân, để san sẻ bớt nỗi đau bé đang phải gánh.
Thế rồi, tôi đọc được tin bé được nhận làm con nuôi và đang ở Hà Nội. Tôi thấy mừng cho bé! Đến khi được biết về blog chú lính chì của bé, tôi đã say sưa đọc và ........ khóc. Để rồi khi được bế bé trên tay tôi thấy có gì đó oà vỡ trong lòng mình! Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng mình thật là một người ích kỉ. Tôi chỉ biết nghĩ về mình, về hai thiên thần của tôi mà quên đi cuộc đời này còn rất nhiều người khác kém may mắn. Họ cần nhiều hơn thế những giọt nước mắt cảm thông, những đồng tiền ủng hộ nhỏ nhoi. Như Thiện Nhân -- bé chỉ cần một gia đình với sự yêu thương mà đáng ra bé phải được hưởng.
Tôi cảm phục anh chị Nghinh-Anh! Anh chị mới là những con người có tấm lòng, biết hy sinh vì người khác. Tôi chưa bao giờ xa con quá 3 tuần vì đó là điều tôi không dám nghĩ đến. Tôi sẽ nhớ chúng đến cồn cào gan ruột vì chúng như dòng máu đang chảy trong người tôi. Vậy mà anh chị lại phải xa hai cu Minh  để chữa bệnh cho Thiện Nhân! Anh chị đã dám làm những việc mà chúng tôi không làm được - làm bớt đi một nỗi đau cho cuộc đời này. Tôi xin cảm ơn anh chị và luôn cầu chúc cho anh chị mọi điều tốt đẹp. Chúc cho Thiện Nhân gặp nhiều may mắn trong cuộc sống như bé đã từng gặp khi được anh chị sinh ra lần thứ hai. Và tôi cũng xin chúc cho hai bé Minh nhiều nghị lực để cùng chung vai với bố mẹ Nghinh-Anh nâng đỡ một mái ấm gia đình cho Thiện Nhân!
Cầu chúc mọi điều an lành!

Mẹ Đạt Tuấn

Mong có nhiều gia đình chia sẻ và yêu thương các em bé thiệt thòi

Tôi cũng được biết đến Nhân từ ngày báo chí đăng. Tôi cứ dõi theo cuộc sống của Nhân qua thông tin của bạn tôi ở Đà nẵng nhưng chẳng có thể làm gì giúp Nhân được.
 
Khi biết tin Nhân được gia đình chị Mai Anh đón về nuôi tôi cảm thấy vui mừng lắm. Mừng hơn nữa là tôi được tham gia tổ chức những sự kiện nho nhỏ cho Nhân.
 
Khi tôi đọc bài của bà ngoại Viết cho Thiện Nhân, tôi cứ nghĩ rằng bà đang viết những suy nghĩ tôi vậy. Từng câu từng chữ của bà chứa đựng không biết bao nhiêu tình cảm và những suy nghĩ rất thực.
 
Đúng là sự hồn nhiên, nghị lực và đặc biệt là đôi mắt của Nhân đã làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều. Đúng là Nhân không những làm xao động những tâm hồn từng trải mà xao động cả tâm hồn con trẻ nữa. Kin nhà tôi mới 4.5 tuổi, gặp Nhân một lần mà cũng ấn tượng mãi với Nhân. Mỗi lần tôi mở blog của Nhân là Kin lại bảo: mẹ cho con xem ảnh em Phùng Thiện Nhân và hỏi han về Nhân. Mẹ Mai Anh viết Nhân là "tay chơi hạng sang" ở Mỹ cũng là cách nói yêu mà thôi, chứng tỏ Nhân được mọi người yêu quý tới cỡ nào.
 
Nhiều lúc tôi cũng muốn nhận thêm một đứa con về nuôi nhưng có quá nhiều trở ngại, vì vậy, tôi càng khâm phục gia đình anh chị Mai Anh. Đã có dịp nói chuyện với chị Mai Anh, tôi càng thấy quý và khâm phục gia đình chị Mai Anh vì họ giản dị, khiêm tốn: "Hành trình đi tìm hành trình, người ta gọi đó là câu chuyện cổ tích nhưng với chúng tôi đó là con đường không đoán định. Xin đừng đưa trước cho chúng tôi một kết thúc cổ tích bởi chúng tôi đi, đang đi và tôi hiểu là tôi sẽ chẳng biết được cái gì đang đón đợi câu chuyện này phía trước cả."
 
Tôi cũng đọc trên blog tiếng Anh của Thiện Nhân, có một gia đình ở Nga cũng nhận nuôi một đứa bé như Thiện Nhân, họ chia sẻ rất nhiều với gia đình chị Nghinh - Anh. Họ cũng mong rằng sẽ có nhiều gia đình như vậy. Tôi cũng vậy, chúng ta hãy cùng nhau làm cho "cuộc sống tươi đẹp" nhé.

Trần Thu Hà

Cô bé lớp 5 - dù có khó đên đâu cũng phải cố gắng


Thiện Nhân yêu mến!

Chị tên là Ngọc.Năm nay chị lên lớp 5.Chị sống ở Sài gòn.Chị rất vui và cảm động  khi được làm quen với em.Khi chị nghe mẹ chị kể về em thì chị đã rất xúc động trước hoàn cảnh khó khăn của em.Chị nghe mẹ chị kể được biết em đã bị mẹ em bỏ rơi em hồi em còn nhỏ phải không? (tội nghiệp em quá)bây giờ em có khỏe không?Chị rất là thương em .Em rất là dễ thương và thông minh.Tuy bây giờ em có 1 chân nhưng em dã có trái tim của một chú lính chì đấy!Chị phục em rồi đấy!Chị thấy em rất khác với những đứa trẻ khác nhưng đối với chị em là một đứa trẻ đặc biệt .Em mới 2 tuổi nhưng em rất là thông minh  và có nghị lực để vượt lên tất cả.Từ khi có cha mẹ mới thì em có vui và hạnh phúc không? Chị nghĩ là có.Bây giờ thì chị góp ý với em 1 điều:Cho dù có khó khăn dến đâu thì em cũng phải cố gắng lên Nhân nhá.!  

Nguồn: (aFamily) Đã có 248 người đọc bài viết này
1 Bình luận cho bài viết
thi | 01/03/2009 7:50:19 CH

Chao anh chi Nghinh-Anh:

Rat ca?m phuc hai anh chi. dda~ nuoi chau' be' Thien Nhan voi su thuong yeu bao la khong quan ngai kho'. Toi tinh co tim duoc blog cua chu be linh chi ThienNhan, va say me doc nhung vai viet cua chi Anh viet ve be.  Chi viet rat hay va di' do?m.  Cang doc toi cang thay cong cua hai anh chi nuoi duong be that la vat va va tinh thuong cua anh chi doi voi be that bao la.

Xin chao hai anh chi. 

Thi

Viết bình luận
(*)=Bắt buộc
Họ tên(*)
Email(*)
Nội dung(*)
Bài viết cũ hơn