|
Được ở nhà thật là tuyệt
10/09/2008 12:00:00
|
|
Đoàn tụ và sáng chủ nhật ngọt ngào
Cuối cùng thì cả nhà cũng đã được bên nhau. Cuộc sống ngọt ngào lại bắt đầu.
Hãy cùng chứng kiến một sáng chủ nhật "ngọt ngào" của nhà Thiện Nhân
nhé.
Sáng sớm chủ nhật đã lại ông con nào đang trình
bày ý kiến ầm ĩ ngoài phòng. Loáng thoáng chẳng biết là ông Nhân hay ông Minh bé
đang có vấn đề cần bày tỏ nữa vì 2 ông này dạo này đến khóc cũng giống giống
nhau. Hai thằng rúc rích rúc rích xui nhau nghịch rồi ôm nhau ngủ
(blog chú lính chì)
Đến trưa Nhân lăn ra làm giấc nữa trong lúc anh Minh bé chơi với Mickey và
máy bay, quà của mẹ mang về

Mickey sao cứ mở mắt mãi, không ngủ à?

Cu Nhân ta thì tít mít, chắc sáng dậy sớm
quá

Cho Mickey đi máy bay đây
Rồi, em dậy rồi và đang ngái ngủ đây. Ai sờ
tay vào cũng gạt ra. Hỏi "bố em đâu?"

Dụ cậu chàng bằng hình vẽ các con vật. Em đã
biết con gà, con mịt (vịt), con ngựa.
Con nào to thì nhất định phải là con
bò, dù nó có bờm và có vằn

Hai anh em lại bắt đầu nghịch
ngợm

Chúng tỏ ra rất "thông đồng" với
nhau

Ăn đã nào! Có bố là Nhân đòi "bố em xúc"và
há miệng rất ngoan như con chim con

Em còn đòi tự lau mồm và lau rất giỏi mỗi khi
cháo dính trên miệng.
Trình độ đút của bố Nghinh rất là tốn giấy ăn
:)
Có nhiều người xung quanh là cu cậu lại mải chơi, lại còn thè lưỡi ra trêu
cô nữa
Rồi khoái chí nhìn cô thè lưỡi trêu lại
Lại nghịch với anh Minh. Đến
khi bố Nghinh dỗi "bố không đút cho Nhân nữa" thì nghệt cái mặt ra trông rất tội
nghiệp, ngồi im, nhưng mãi vẫn chưa chịu xin lỗi. Cu cậu chắc muốn dùng bộ mặt
tội nghiệp của mình hơn.
Mẹ Mai Anh kể, hôm trước bố mệt phải
trốn đi ngủ riêng. Thế là mấy tiếng đồng hồ cu Nhân cứ chỉ một điệp khúc "bố bảo
bố yêu em cơ mà" đến mức bố cũng phát điêng, 5h sáng phải bỏ chạy ra hồ Hoàn
Kiếm.
Độ kiên nhẫn của Nhân đã được chứng minh với "Điêng à". Giờ phát
hiện ra cu cậu còn nói rất nhiều, hát rất nhiều. Hôm ở bên Mỹ, bác lái xe taxi
sau cả giờ đồng hồ kiên nhẫn nghe các câu líu lo tiếng Việt và các bài hát của
Nhân đã phải thốt lên "Mày làm ơn nói tiếng Anh được không".
Đến nhà nhìn
Hải Minh và Nhân phải lắc đầu lè lưỡi với mẹ Mai Anh vì có những "ba ông" con
trai. Được cái là Thiên Minh đã lớn và chững chạc hơn, thích đọc sách. Nhưng đấy
là lúc cậu chưa vui đùa thôi. Chứ vui đùa thì chắc cũng nổ nhà.
Cả bố và
mẹ về đã phải đi làm ngay, trông hai người vẫn thấy còn sự mệt mỏi. Nhân thì ríu
rít nhí nhố ngay khi hết ngái ngủ. Thương nhất là anh Hải Minh, trông con rõ là
gầy đi, lại vừa bị viêm phế quản. Đúng là bao giờ có mẹ vẫn hơn.
Thế mới
hiểu tâm trạng của Mai Anh "Nửa đêm tỉnh dậy chạy lại nhòm nhòm xem có phải con
mình đang ngủ không. Nơm nớp lo vì nếu chỉ thấy mình ông Nhân mà không có Thiên
Minh, Hải Minh đâu thì rõ ràng vẫn còn đang ở bên Mỹ rồi. Nhưng may quá không
phải vậy.
Chuyến đi thành công, thành
công, nhưng về đến nhà mới càng thấm thía giá như không cần phải đi đâu
thì tốt biết bao."
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |