Thiện Nhân à, cháu mới đi chữa bệnh bên Mỹ nửa tháng mà các anh em của cháu ở
nhà đã lớn lên rồi đó. Anh Minh bé đi học đều, chiều về ông ngoại tắm cho, tối
chơi và ngủ với ông. Ông khen Hải Minh ngoan lắm. Anh không quấy khóc vì nhớ bố
mẹ. Anh Minh bé về chơi với bà toàn khoe:" Bố mẹ đi Mỹ lắp chim cho em Nhân, rồi
mua máy bay to cho cháu. Cháu sẽ lái cả nhà đi chơi." Ông bảo: lúc nào cũng
- ông ngoại yêu quý của cháu ơi.
Anh Ti đi học lớp song ngữ tiếng Pháp ở trường tiểu học Nam Thành Công. Anh
Ti bé tí ti, đeo cái cặp to vào trường trông thương lắm.Bà cứ lo anh sợ, anh
khóc nhè. Thế mà mới mấy buổi học về đã bonjour madame loạn cả lên.
Mai Thi nhà cậu Mai Linh cũng đi mẫu giáo rồi. Anh chàng này ở nhà suốt vậy
mà đi học quen ngay, vào nếp ngay. Các anh em be bé như cháu đều đến trường, đều
thích đi học.Chỉ có em Mai Nhật nhà cậu còn nhỏ ở nhà thôi.
Ai cũng mong tin cháu. Ông bà đọc blog của cháu sớm chiều. Anh Ti đọc còn
chậm cũng ngày ngày mở trang của cháu lẩm nhẩm từng chữ. Anh Thiên Minh tuyệt
vời nhất. Chiều anh chờ chát với bố mẹ, đọc tin về cháu. Hải Minh hỏi : "Anh
thích bố mẹ mua quà gì?' Anh nói: "Anh chẳng cần quà gì. Anh chỉ cần Thiện Nhân
có chim thôi'. Dạo này chăm tập đàn, Thiên Minh và Ti chơi hay lên rồi đấy.
Anh Thiên Minh lúc nào cũng tình
cảm
Thiện Nhân à, Thêm Nhân bà có 6 đứa cháu trai ( chẳng có cô bé xinh xắn nào,
buồn quá!). Cháu sẽ lớn lên dưới mái nhà mình cùng các anh em như vậy phải
không?
Cháu sẽ lớn lên cùng các anh
em
Đọc tin cháu, xem ảnh cháu, bà thấy cu Nhân khôn hơn giống như các anh em
vậy. Cháu vẫy chào mọi người, cháu tự chơi, tự chấm khoai ăn, tự mặc áo để
mổ...Thiện Nhân hay thật. Cháu không quấy khóc, không bám nhằng nhẵng bố mẹ,
cháu hòa nhập, cháu biết cần phải làm gì phải không?
Bà ngắm ảnh cháu cười, nhìn mặt cháu căng thẳng, mắt cháu mệt mỏi khi chuẩn
bị vào phòng mổ, nhìn cháu bặm môi vịn 2 thanh xà tập đi, như nghe tiếng cháu
khóc, lầu bầu " Điêng à" mà vừa thương vừa cảm phục.
Nhân hồn nhiên. Nhân nghị lực. Nhân đáng yêu biết bao. Từ ngày đầu tiên cháu
về, tắm cho cháu bà đã khóc. Mỗi lần nhìn cháu lê trong nhà chơi đùa với các anh
bà cũng khóc. Bà nhìn vào cháu và đôi mắt cháu lúc nào cũng theo bà nhất là
khi đêm tối. Bà khó ngủ vì đã lớn tuổi, vì bao lẽ ở đời và bây giờ là đôi mắt
cháu. Lặng lẽ, thẳm sâu. 2 tuổi đầu mà sao ánh mắt xa xăm làm vậy.
Tìm đâu lóng lánh của sương
Trả cho mắt cháu không vương nắng chiều
Thẳm sâu một cõi cô liêu
Một vườn hoang rớt bao điều xót xa
Bà cứ nghĩ - rồi Nhân lớn lên sẽ sao nhỉ? Chỉ vài tháng nữa thôi, Nhân nhìn 5
thằng anh em tắm, Nhân buồn thế nào? Chiều hôm Hải Minh tắm xong chưa mặc
quần áo chạy ra, Nhân chỉ anh, vừa cười vừa nói: " Chim. Chim". Nhân về ngoại,
chỉ ra bậc thềm ở cửa ngồi cũng đòi dép. Cháu lấy của Ti 1 chiếc dép lê xỏ vào
chân rồi lê ra cửa ngồi. Bà lại khóc. Phải cháu đã hiểu không Nhân? Trời cho
cháu rất nhiều- cho cháu chịu được sự cắn xé, cho cháu vượt qua đớn đau, cho
cháu bao tấm lòng nhân ái, cho cháu đến với mẹ Mai Anh- bố Nghinh đến với
gia đình nhà bà. Và trên cả, đó là cho cháu sự thông minh, nhạy cảm, nghị lực
sống.
Bà cứ nghĩ- rồi Nhân đi học sẽ thế nào nhỉ? Ngoài phố chưa có lối đi, chưa có
lối lên xe cho người khuyết tật.Ở nơi công cộng, ở trường học chưa có nhà vệ
sinh cho người khuyết tật. Lúc bà còn đi dạy học, có 1 học sinh đi xe đẩy, đến
cổng trường các bạn chờ nhấc lên hè, nhấc người và xe qua thềm vào lớp. Rồi còn
bao nhiêu nữa...Những thói xấu đè nặng, cố hữu hơn cả khuyết tật - tò mò, đưa
chuyện, chuyện làm quà...Có phải tại bà già, xưa rồi hay nghĩ lung tung.
Đôi mắt cháu gợi cho bà bao điều nghĩ ngợi. Cứ nghĩ thôi, miên man những khi
rảnh rỗi, những khi vắng lặng, như lúc này đây chẳng hạn. Mẹ cháu chắc lại kêu
bà mất thôi. Mẹ cháu là đứa con gái yếu đuối nhất, bà chăm chút nhiều nhất khi
còn nhỏ. Thế mà mẹ cháu đã lớn khôn, nghị lực, cứng rắn trước bao biến động của
cuộc sống. Mẹ đã đón Nhân về.
Bà cứ nghĩ xa xôi vậy thôi dẫu ý nghĩ của bà rất thực- thực như sự thực
cháu đã vượt qua, thực như sự thực cháu đang đón nhận, thực như ngày
mai đang đón đợi cháu. Bà nghĩ. Đôi mắt cháu nói là cháu cũng đã biết nghĩ. Mọi
người cũng nghĩ. Nhưng chúng ta đón nhận tất cả. Nhìn ảnh cháu quát bà bác
sĩ "Điêng à " mà cháu vẫn đứng vẫn đi, bà biết là Nhân không gục ngã. Những đứa
trẻ khác đi bệnh viện không được như cháu đâu. Chúng ta sẽ vượt qua nhọc nhằn,
rất nhọc nhằn đấy cháu để làm người bình thường.
Cảm ơn người đã đặt tên cho cháu-THIỆN NHÂN- cái tên đầy ý nghĩa. Khép lại
ngày đã qua, không phải để quên, mà để đón nhận ngày mới. 10, 15 năm chữa chạy
là chặng đường dài. Đường đời còn dằng dặc nữa cơ mà cháu. Bà tin con gái mình,
bà tin cháu. Bước đầu đã có thành công, chúng ta bước tiếp. Cứ Điêng à và cứ
bước đi cháu.
Hãy bước những bước đớn đau nhưng vững vàng của cháu cùng các anh em. Mẹ Mai
Anh sẽ nuôi dạy cháu như 2 anh Minh, như bà đã nuôi dạy mẹ. Bây giờ cháu đã hiểu
cần phải làm gì. Ngày mai cháu sẽ hiểu cần phải như thế nào hơn nữa, cháu nhé
.