Cứ 6h sáng hàng ngày, Nhân phải lẽo đẽo theo ba mẹ vào bệnh viện tâp vật lý trị liệu, mới đầu con hăm hở bám càng tập nè :
Rồi
sau đó, khi mang cái chân đẹp vào tập đi, cu Nhân đau quá, mếu cả ngày
mà cô hộ lý vẫn nhiệt tình và kiên nhẫn , giúp Nhân di chuyển với đôi
chân còn cứng ngắt so với Nhân:
Em diễn lại điệu "Điêng à! Điêng à!" mỗi ngày như thế này đấy ^^
Hello - Xin chào! chứ không phải Điêng Điêng đâu ^^
Dr Childress và các cộng sự
Để bố lắp chân cho con nhé

Làm sao cho con không bị đau, đi cho đúng và thật chuẩn
Biết con
đau đớn đấy, nhưng vẫn phải ráng con à, vì nếu con cứ tập đều đặn, sau
này con còn chạy bộ ra sân bằng chân giả ấy chứ nói gì đến những bước
đi ....vẫn biết chuyện di chuyển thế này đôi lúc vược quá sức con,
nhưng mà khi con làm được con sẽ thấy rằng khả năng của con còn được
hơn thế nữa đấy !
Sau
lưng con, bao ánh mắt đổ dồn về, trông chờ, mong ước và mãn nguyện về
con. Có Bố Nghinh, Mẹ Mai, các bố mẹ ở Việt Nam, có dì, cậu, cô, anh
,chị,em khắp nơi. Hãy nghĩ đến một ngày ....khi con về đến sân bay Việt
Nam đi trên đôi chân của mình, con sẽ bước đi khoan khoái, hãnh diện và
tự hào: Con là Thiện Nhân , con là chú lính chì gan dạ, anh hùng, con
đã làm được !

Mẹ Mai Anh đang viết Nhật ký chú lính chì cho con này!
Nhìn
con ngủ ngon lành sau 1 giờ đồng hồ tập luyện vất vả mới yêu làm sao
... Mẹ Mai tranh thủ online, cập nhật tin mới nhất của con cho đại gia
đình Việt Nam, nhất cử nhất động đều làm vì con đấy, hãy xứng đáng là
con yêu của bố mẹ Nghinh - Anh, hãy cố gắng luyện tập cho nhiều dù con
có thấy đau đi nữa cũng chỉ là nỗi đau ngọt ngào mà thôi, con nhé! Cô
nhớ con nhiều, thèm được ôm con trong tay, và ...cắn "đích" con!
hihi.... 