|
5 giờ sáng Seattle
15/08/2008 12:00:00
|
|
Ông Nhân ơi là ông Nhân ông ngủ từ trên bầu trời xuống tới mặt đất, ngủ từ Việt Nam sang tới Mỹ. Cứ thế pho pho ngủ chắc đã tới 20 tiếng rồi. Dậy ngật ngừ ăn xong lại ngủ phụp. Bố mẹ thì uống nước lại ăn mì tôm lại uống nước lại instant noodle… Không thể nào ngủ được. Càng nhìn ông cu ngủ ngon càng ghen tị, càng khó ngủ hơn.
Nói vậy chứ mẹ chóng chóng nhớ 2 anh Minh của mình. Chiều ông ngoại
bảo nói chuyện với anh Minh vài câu mà mẹ nói nhanh nhanh chóng chóng
giọng hồ hởi để anh con không kịp dịnh thần cũng không kịp tâm sự. Xa
nhau nói nhiều sẽ chỉ nhớ thêm mà thôi, càng tỉ tê yêu nhau thì mẹ nghĩ
các anh con sẽ càng khổ thân. Ông ngoại bảo mẫu thì cứ chỉ 1 bài ca
trên cả nhắn tin cả điện thoại là Thiên Minh Hải Minh ngoan, đang học đàn, đang ăn, đang nghe ông đọc truyện. Con cứ bình tâm lo thật tốt cho thằng Nhân đi.
Ông Nhân này khôn lắm, chắc biết đi bệnh viện đến nơi nên ý thức bảo
vệ sức khỏe lên cao chỉ ngủ và ngủ chẳng thấy ti tỉ nhè nhè buổi đêm
như ở nhà gì cả.
Các bố mẹ bên này đã biết tin và đang gửi hành trình con đi chữa
bệnh cho bà con bạn bè để ai ở gần những nơi con đến sẽ biết để giúp đỡ
gia đình mình. Cu Nhân của mẹ sướng nhất rồi còn gì.
|
|
Đã có 1076 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |