NGÓ LÊN ĐỈNH THÁP VỜN MÂY
Chùa xây tòa tháp bảy tầng
Vượt lên cao nữa tới gần trời xanh
Người khó cầu chút yên lành
Người khôn đặt bạc hứng danh hứng lời
Khói hương vọng cõi xa xôi
Biết đâu sướng khổ một đời mà mong
Chắp tay lạy cõi hư không
Dưới chân tháp biết có lồng ánh dương
Kiếp người biết mấy đoạn trường
Nam mô mấy khúc vãi vương nhọc nhằn
Trời đâu phải là mảnh chăn
Mà co kéo để đất bằng nổi trôi
Tầng nào cho quỷ cho người
Tầng nào thấu cạn đầy vơi nhân tình
Chắp tay lạy cõi sinh linh
Muốn lên cao biết nhẹ mình có bay
Ngó lên đỉnh tháp vờn mây
Tĩnh lòng qua nỗi cơ may sớm chiều