Ngày sinh con cả nhà ngỡ ngàng khi một bên má và một phần ba đầu con đỏ ối. Cả nhà lo sợ, thì thầm với nhau một điều gì đó mà mẹ không hiểu. Đến khi ra viện, khi sức khoẻ của mẹ đã hồi lại thì mọi người mới nói con bị một cái bớt trên mặt.
Theo truyền thuyết thì đó là do đứa trẻ khó nuôi nên khi không ở được với gia đình mình thì họ sẽ đánh dấu để nó không quay lại đây nữa. Lúc này mẹ mới tìm hiểu thì được biết đó là con bi U máu, một dạng bệnh lý hay gặp ở trẻ em và phần lớn không ảnh hưởng đến sưc khoẻ. Yên tâm rồi. Nhưng khi con càng lớn, càng ra ngoài tiếp xúc nhiều thì nỗi lo con bị các bạn trêu chọc lại lớn lên. Có một lần một bạn khóc oà lên và nhất định không chịu chơi với con chỉ vì "mặt bạn đó có gì đó", mẹ chỉ biết ôm con chạy đi và khóc. Mẹ thương con vô cùng.
Hôm nay mẹ mới biết đến câu chuyện bạn Thiện Nhân. Mẹ càng xót xa. Mẹ thương Nhân, thương con- những đứa trẻ không hoàn hảo. Nhân tròn 2 tuổi, 4 tháng nữa đến lượt con mẹ. Các con sẽ ngày một lớn và sẽ sớm nhận ra những thiệt thòi của mình. Bằng trái tim của ngưòi mẹ, mẹ ước cho chú lính chì và Tễu con bé bỏng đủ nghị lực để chấp nhận và vượt qua những thiệt thòi đó. Hãy để dấu ấn trong lòng mọi người rằng các con là những người lạc quan, thân thiện và yêu đời. Mẹ yêu hai đứa nhiều.