(LĐ) - Gần 3 năm trước, bài báo “Nhân lên lòng thiện, điều nhân” của nhà báo Tô Phán đăng trên báo Lao Động (số ra ngày 1.4.2008) đã tạo nên một làn sóng xúc động mạnh mẽ đối với đông đảo bạn đọc trước “một số phận đau đớn kỳ lạ” của Hồ Thiện Nhân – cậu bé ở huyện Núi Thành (Quảng Nam) đã bị mẹ bỏ rơi lúc mới lọt lòng, bị súc vật cắn mất một chân và bộ phận sinh dục.
Phép màu cho “chú lính chì dũng cảm”
28/12/2010 08:54:32 AM
Không chỉ xúc động trước hoàn cảnh của cậu bé, bạn đọc còn cảm động trước việc làm đầy nhân ái của hai anh chị Phùng Quang Nghinh - Trần Mai Anh (Hà Nội) - những người đã nhận bé Thiện Nhân làm con nuôi, mang lại cho bé những cơ hội tốt hơn trong cuộc sống. Giờ đây, Thiện Nhân đã hơn 4 tuổi (ảnh), được mọi người biết đến với tên gọi “chú lính chì dũng cảm” bởi sự can đảm và bản lĩnh mà cậu bé chỉ còn 1 chân thể hiện trong những tháng ngày phải đối mặt với đau đớn về thể xác để dần hoàn thiện cơ thể. Và chỉ hơn 1 tháng nữa thôi, “chú lính chì” sẽ đứng trước một bước ngoặt vô cùng quan trọng của đời mình, được “ông Bụt” ban tặng một phép màu...
Chim của Nhân sắp mọc rồi!
Vừa gặp tôi, mẹ Mai Anh đã hân hoan thông báo: Mình đã sắp xếp xong hết rồi, đúng 29.1.2011, hai mẹ con mình sẽ sang Ý để GS Roberto De Castro tiến hành phẫu thuật tái tạo bộ phận sinh dục cho Nhân. “Mình rất vui vì thấy hướng đi của mình đúng, thành công đang đến rất gần rồi. Chim của Nhân sắp mọc rồi” - chị nói như reo vui. Từ trước tới nay, khi nói chuyện với Nhân, chị Mai Anh không bao giờ nhắc tới sự mất mát lớn lao này của cậu bé, mà chỉ bảo “chim của Nhân chưa mọc, nó mọc chậm hơn các bạn” mà thôi. “Chim Nhân sẽ mọc” - đó là điều ước lớn nhất của mẹ Mai Anh. Và giờ đây, điều ước đó dường như sắp thành hiện thực khi sắp có một phép màu xảy ra.
Tôi rất hiểu, niềm vui mẹ Mai Anh có được ngày hôm nay đã phải đánh đổi bằng gần 3 năm trời với bao công sức của hai mẹ con (có lúc cả bà ngoại) rong ruổi tìm kiếm khắp các nước, từ Thái Lan sang Singapore, qua Đức, Australia rồi tới Mỹ... chỉ với một hy vọng duy nhất là tái tạo lại bộ phận sinh dục cho bé Nhân, giúp bé có một cơ thể hoàn hảo cả về thể chất và sinh lý. Tuy nhiên, tất cả những nỗ lực và mong đợi của mẹ Mai Anh, cha nuôi Greig Craft cùng những người yêu quý bé Nhân chỉ dừng ở mức tối đa: Các chuyên gia Thái Lan chỉ có thể tạo hình một bộ phận sinh dục giả cho bé Nhân.
Mọi nỗ lực đang rơi vào bóng tối thì đột nhiên, ánh sáng bừng lên cuối đường hầm. Mấy tháng trước, chị Mai Anh đọc được thông tin BS người Ý Roberto De Castro đã thực hiện thành công việc tái tạo bộ phận sinh dục cho 29 trường hợp, đa phần đều là các em nhỏ, bằng phương pháp mới. Ưu điểm của phương pháp này là tái tạo bộ phận sinh dục bằng chính lớp da ở bụng dưới của bệnh nhân, vì thế bộ phận này sẽ lớn lên theo sự phát triển của con người. BS sẽ cuộn da bụng tạo hình dương vật, tạo các khoang rỗng để máu bơm vào..., nói chung là gần giống thật.
Về mặt lý thuyết, khi trưởng thành, “phần đó” của người bệnh sẽ có cảm nhận và quan hệ sinh lý bình thường. Nói là trên lý thuyết, vì các bệnh nhân được ghép lâu nhất cũng mới có 2 năm, nhưng nhìn chung đều phát triển tốt” - chị Mai Anh tràn đầy hy vọng. Ngay lập tức, hai mẹ con chị đã bay sang Ý, tìm gặp bằng được “ông Bụt” De Castro. Chính vị BS này đã làm các xét nghiệm cho Nhân và khẳng định ca của Nhân hoàn toàn có khả năng thành công...
Thế nhưng, hy vọng này đang vấp phải một thách thức vô cùng lớn, đó là kinh phí cho ca phẫu thuật. Dù đã được BS De Castro ưu ái, hứa giảm một nửa chi phí thì số tiền ước tính phải trả cho ca phẫu thuật cũng lên tới gần 1,5 tỉ đồng. Một số tiền quá lớn, ngoài khả năng chi trả của mẹ Mai Anh. Vì thế, mẹ đã phải lên tiếng kêu gọi sự giúp đỡ từ nhiều tấm lòng nhân ái. Hôm tôi tới chơi, ngày 18.12.2010, chị Mai Anh cho biết tuy đã có rất nhiều cá nhân, đơn vị, tổ chức ủng hộ, nhưng tổng số tiền quyên góp mới được trên 80 triệu đồng (bạn đọc có thể xem chi tiết trên thiennhan.info).
Từ giờ tới ngày 29.1.2011, để có đủ 1,5 tỉ đồng dường như là không tưởng. Nhưng chị vẫn nỗ lực hết khả năng và mong chờ, hy vọng. Biết đâu lại có một điều kỳ diệu nào đó xảy ra. “Dù gì thì tới lúc đó, hai mẹ con vẫn phải lên đường, cơ hội này không thể bỏ qua. Nhân sắp đi học rồi. Không thể để đến lúc cháu nhận thức được những khiếm khuyết của bản thân dẫn tới mặc cảm, tự ti, không hòa nhập được với các bạn thì tội lắm” - chị quả quyết.

"Chú lính chì" suýt thành... "cô lính chì"
Nhớ lại quãng thời gian đưa Thiện Nhân sang Thái Lan để chữa trị, chị Mai Anh thừa nhận đó là thời điểm khó khăn nhất khi phải đối mặt với quyết định có chuyển đổi giới tính cho Nhân hay không. Ca của bé Nhân nhận được sự quan tâm của nhiều GS, BS hàng đầu Thái Lan. Tuy nhiên, phần lớn đều khuyên chị nên chuyển giới tính cho bé sang con gái thì tốt hơn. Họ còn cảnh báo: “Nếu không làm ngay bây giờ, sau này sẽ ân hận vì em bé không còn cơ hội nữa”. Cả giới truyền thông Thái Lan cũng rất quan tâm, sốt sắng khuyên giải chị, khiến áp lực càng đè nặng.
Chị kể: “Lúc đó mình hoang mang không biết làm sao chọn giữa một bên dựa trên cở sở khoa học và một bên chỉ theo cảm tính của mình. Có vài lần mình trêu Nhân, cũng là có ý thăm dò cu cậu: Mẹ đã có hai con trai rồi, Nhân xinh thế này Nhân làm con gái xinh hơn? Nhưng Nhân kiên quyết: “Không, con làm con trai cơ”. Chính phản ứng tự nhiên này của con đã phần nào giúp mình quyết định không làm theo lời khuyên của các BS Thái Lan”.
Trong lúc chúng tôi trò chuyện, Thiện Nhân chơi đùa với hai anh Thiên Minh (11 tuổi) và Hải Minh (6 tuổi) – con đẻ của chị Mai Anh - như một đứa trẻ bình thường, thậm chí còn mạnh mẽ, nghịch ngợm hơn dù cậu chỉ đứng trên một chân. Nhân sinh ra trong hoàn cảnh như vậy, nên buộc phải mạnh mẽ. Có nhiều tình huống mà đứa trẻ con khác không thể qua được, nhưng Nhân lại qua được. Như hồi Nhân có cái chân giả mới, được bọc mút tạo hình y hệt chân thật. Đến trường, cu cậu nghịch quá nên được nửa ngày cái chân rơi ra, Nhân phải cầm ở tay. Trẻ con ở trường nhìn thấy, đứa nào cũng khiếp vía rồi khóc thét vì tưởng chân thật.
Riêng Nhân vẫn tỉnh queo, giữ khư khư chân đến tận chiều lúc mẹ đón về. Sau, mẹ Mai Anh phải nghĩ ra cách lột hết lớp mút tạo hình ra, chỉ trơ khung thép ở trong, rồi lại phải tán với Nhân: Chân giả thế này đẹp hơn, hoành tráng hơn. Bạn nào đá vào chân con chỉ có đau thôi. Thế là Nhân đồng ý mang chân đó, còn các bạn ở trường không còn sợ cái chân giả trơ sắt nữa.
Sống tự lập và biết quan tâm
Thiện Nhân có khả năng thích nghi với cuộc sống rất cao. Hồi mới đi học, có hôm về kể với mẹ: Hôm nay ở trường tập thể dục vui lắm nhé, con với các bạn tập quay trái quay phải. Mẹ nghi ngờ, vặn lại: Con nói thế nào chứ, chân con thế này làm sao tập được? Lúc đấy Nhân mới thú thật, giọng buồn hẳn: Vâng, con nói dối đấy. Con chỉ ngồi xem các bạn tập thôi. Mấy lần thấy con buồn rầu, chị Mai Anh lân la bắt chuyện: Mẹ hỏi con nhé, chân để làm gì? - Chân để đi - Đúng rồi, thế con có đi được không? – Có, con đi được – Đấy nhé, chân để đi mà con có 1 chân, con còn đi giỏi hơn các bạn khác, thế thì chẳng có gì mà phải buồn cả”. Thế là từ đó, Nhân tự tin và vui vẻ hơn hẳn. Thỉnh thoảng những lúc có hai mẹ con, Nhân lại thủ thỉ: “Mẹ ơi, nếu con cụt hai chân thì con đi bằng tay cho mẹ xem. Mà nếu cụt tay con đi bằng đầu luôn!”.
Bà ngoại Nhân - bà Bùi Kim Anh - vốn là cô giáo dạy văn có tiếng của Trường THPT Trần Phú - cũng góp chuyện với giọng đầy tự hào về đứa cháu đặc biệt của mình: Nó tự lập ngay từ bé và rất biết quan tâm tới mọi người. Buổi sáng, nếu mẹ gọi thì Nhân luôn là đứa dậy đầu tiên, rồi vào nhà tắm tự lấy kem đánh răng, còn lấy luôn cho hai anh, sau đó tự lấy quần áo ra mặc. Cu cậu còn biết cầm hộp kem trang điểm lên cho mẹ.
Thấy mẹ ho cũng biết cũng vỗ vỗ đập đập vào lưng mẹ. Thương nhất là lúc Nhân lấy nước cho mẹ khi mẹ ốm, như người bình thường thì rất dễ dàng, với Nhân thì khó khăn hơn nhiều. Cu cậu phải dịch chuyển cốc nước dưới sàn nhà rồi lò cò bước theo. Cứ thế mà nhích từng bước dần tới chỗ mẹ, nước mới không sánh ra ngoài.
Hai anh Minh cũng rất ý thức trong việc giúp đỡ, bảo vệ em. Đặc biệt, chúng luôn ý thức về chuyện không phân biệt em. Có sáng, mẹ Mai Anh ngủ dậy, nằm tâm sự với hai anh, các anh hỏi mẹ ngày xưa nằm trong bụng mẹ, bọn con húc mẹ đau thế nào. Đúng lúc đó, Thiện Nhân loạng quạng dậy cũng góp chuyện: Thế ngày xưa lúc con trong bụng mẹ, con có húc mẹ không? Mẹ Mai Anh còn bất ngờ, chưa kịp trả lời thì hai anh đã lao tới, nói thầm vào tai mẹ: Mẹ ơi, mẹ nói dối nhanh lên. Chúng sợ mẹ buột miệng nói ra sự thật.
Nhìn đứa bé thông minh, khôi ngô đang vui đùa, chị Mai Anh bỗng trầm ngâm: Hồi mình mới nhận Nhân về nuôi, bố mình có nói một câu mà ngẫm ra thấy đúng: “Nếu con muốn giúp thằng bé mà lại giữ nó trong nhà thì sẽ không bao giờ giúp nó được đâu”. Trước đó, mình rất tránh tiếp xúc báo chí. Sau khi bố nói, mình thay đổi hoàn toàn vì biết rằng tất cả những gì mình làm chỉ là để giúp Nhân. Càng nhiều người giúp thì Nhân càng có nhiều cơ hội để sống tốt hơn. Một mình mình không làm được, nhưng nhiều người cùng làm thì sẽ làm được!
|
Mọi sự giúp đỡ cho ca phẫu thuật của bé Thiện Nhân, xin gửi theo các tài khoản sau:
- Tran Mai Anh and Greig Craft For Thien Nhan Surgery - số TK 5690849 - ANZ Vietnam.
- Tran Mai Anh - số TK 0011000474142 – Vietcombank.
- Hoặc bằng séc tới Quỹ AIP, để được hoàn thuế, xin đề rõ “For Thien Nhan Surgery” 9039 E. Palms Park Drive, Tucson, Arizona, 85715,USA”.
|
Hải Phong