Trong ngôi nhà 118 Hàng Bạc (Hà Nội), bé Hồ Thiện Nhân cố chống chiếc chân giả, nhích từng bước. Những bước đi khó nhọc ấy là kết quả diệu kỳ của khoa học và lòng nhân ái, đối với đứa trẻ từng bị súc vật cắn một phần cơ thể khi mới chào đời.
Cuộc vận lộn làm người
Bé Hồ Thiện Nhân chính là bé trai bị
mẹ bỏ rơi sau khi sinh tại khu vườn sau nhà và bị súc vật cắn mất một
chân phải và bộ phận sinh dục. Bé đã được đưa đến bệnh viện tỉnh để
thực hiện phẫu thuật và xuất viện 2 tháng sau đó. Nhà chùa khi đến thăm
cháu tại bệnh viện đã đặt cho cháu cái tên Hồ Thiện Nhân với ước muốn
ghi nhận lòng Thiện, điều Nhân của con người sẽ mãi mãi đi theo cháu
suốt cuộc đời.
Nhờ tình thương yêu của nhiều người
mẹ trên diễn đàn Webtretho, chị Mai Anh, một người mẹ trẻ ở Hà Nội đã
tìm đến với Nhân, nhận bé về nuôi. Chị Mai Anh nhớ lại: “Hôm chúng tôi
vào Quảng Nam
đón cháu, trông cháu tội nghiệp lắm. Gần hai năm qua cháu phải sống
trong điều kiện hết sức thiếu thốn bởi gia đình ông bà cháu rất nghèo.
Hàng ngày, cháu lê la khắp nơi bằng... 3 chi của mình. Cháu thấy gì ăn
nấy, nhưng ăn nhiều nhất là chuối và cơm nguội. Khi bọn em bế cháu rời
nhà bà ngoại, cháu cứ quay lại giơ tay về ngôi nhà và khóc”.
Đã tìm thấy chút bình yên trong tâm hồn...
Những
ngày đầu ra Hà Nội, bé rất sợ ánh sáng, sợ đông người. Đêm đến bé chỉ
ngồi, ba mẹ nuôi dỗ thế nào cũng không chịu ngủ. Nhờ tình yêu thương
của cả gia đình, bé đã dần thích nghi với môt trường mới.
“Nhân thông minh lắm, việc gì cũng
chỉ hướng dẫn một hai lần là cháu làm được ngay. Hiện Nhân đã biết phát
âm những tiếng gọi bà, gọi mẹ, biết tạm biệt và biết tự lau tay sau khi
ăn kẹo rồi đấy”, chị Mai Anh khoe. Đặc biệt bé rất hay bắt chước những
người xung quanh về cả tiếng nói và hành động.
Những người đến thăm Nhân đều chỉ lần
đầu tiên gặp bé, vậy mà giữa họ và bé dường như không khoảng cách. Sự
hiện diện của bé trên cuộc đời này đã đánh thức lòng trắc ẩn của biết
bao con người.
Cần được sự chăm sóc y tế đặc biệt
Cuối năm 2007, được sự giúp đỡ của
nhiều “mẹ” và một vài tổ chức trong và ngoài nước, bé Hồ Thiện Nhân
được đưa đến khám tại Da Nang Family Medical Practice. Bác sĩ Jocelyn
P.Nava cho biết cân nặng 8.4kg khá nhẹ so với độ tuổi của bé, chiều cao
74cm cũng thấp so với trung bình.
Phần chân phải bị cụt còn lại 12cm và
chuyển động khá tốt. Việc điều trị chỉnh hình nên được tiến hành ngay
khi bé có thể đứng được. Hiện giờ bé có thể tự mình ngồi và đứng bằng
chân trái của mình. Bé được khuyên cần thay chân giả hàng năm cho đến
khi 7 tuổi, sau đó là cứ 2 năm thay 1 lần cho đến khi 12-13 tuổi, cứ 3
năm 1 lần cho đến khi 21 tuổi (độ tuổi hoàn thiện khung xương). Bé cũng
cần được khám bởi bác sĩ chỉnh hình hoặc chuyên gia phục hình.
Nhích những bước đi đau đớn và khó nhọc với sự động viên, giúp đỡ của mẹ nuôi.
Việc
chậm phát triển các dây thần kinh vận động là do bé không được gắn chân
giả sớm, cũng chính điều này khiến bé mất tự tin khi tiếp xúc với người
lạ.
Cơ quan sinh dục của bé giờ chỉ là 1
lỗ nhỏ nên phải luôn luôn được giữ sạch sẽ, nếu không sẽ dễ dẫn tắc
nghẽn và nhiễm trùng. Việc tái tạo cơ quan sinh dục và tinh hoàn rất có
thể thực hiện được khi bé đến tuổi dậy thì.
Sơ qua vài thông tin từ bác sĩ, có
thể thấy rằng chặng đường để trở thành một con người khỏe mạnh, tạm
lành lặn của cháu còn rất dài và lắm gian truân. Nhiều biện pháp chữa
trị không thể thực hiện được tại Việt Nam mà phải ra nước ngoài, đòi hỏi lượng chi phí tài chính rất lớn.
Bé Nhân đứng trên đôi chân không lành lặn, vẫy tay chào những người đến thăm em.
Trước mắt, bé Nhân cần được phẫu
thuật vùng háng để việc tiểu tiện của bé bớt khó khăn. Bé cần được thay
chân giả hằng năm để tạo sự thăng bằng cho cơ thể nếu không sẽ bị vẹo
cột sống.
Để được khôn lớn, được làm người có
ích cho xã hội, cháu Nhân và gia đình nhận nuôi cháu vẫn cần lắm những
tấm lòng hảo tâm, nhân ái.
|
Chị Mai Anh, mẹ
nuôi của Nhân, kể giọng xúc động: “Sự xuất hiện của Nhân đã biến ngôi
nhà bé nhỏ này trở thành nơi hội tụ của những tấm lòng nhân ái. Từ giọt
nước mắt của những người đàn ông nói rằng chưa bao giờ khóc đến nỗi
niềm của những cặp vợ chồng chưa từng được làm cha, làm mẹ, bao năm
mong mỏi một đứa con. Một cụ già vừa ra viện sau ca mổ đã đến thăm
Nhân; một ông tổng giám đốc rưng rưng không nén được xúc động; một cặp
vợ chồng trẻ vui tính đến làm Thiện Nhân cười như nắc nẻ… và còn bao
nhiêu tấm lòng nhân ái khác...”. |