|
Nhật ký một chuyến đi
02/04/2010 12:00:00
|
|
Đó là một buổi sáng oi bức những ngày cuối tháng 03, trời Sài gòn nắng nóng như đổ lửa. Theo sự phân công của Thiện Nhân Hội Miền Nam, tôi và Minh Hiền lên đường đi Củ Chi để tiến hành khảo sát hai Trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật và người già neo đơn tại đây nhằm chuẩn bị cho chuyến từ thiện tiếp theo của TNH MN trong quý II/2010.
Sáng đúng 6h30p Minh Hiền đã có mặt ở nhà tôi, hành trang đi đường của hai chị em là hai túi nilong chức đầy bánh kẹo, tã giấy và một ba lô cũng toàn bánh kẹo đã được lèn chặt, còn gạo và mì tôm thì khi gần tới nơi chúng tôi mới mua. Quả đúng như chị Yến “quảng cáo”, Minh Hiền đúng là một tay lái cừ khôi, suốt cả một chặng đường dài em chạy rất nhanh và cực kỳ cẩn thận.
Trái với những lo lắng ban đầu của tôi, con đường từ thành phố Hồ Chí Minh đi Củ Chi rất thông thoáng và đều được trải nhựa an toàn. Từ ngã tư An Sương (quận 12) chạy thẳng một lèo qua huyện Hóc Môn đến quốc lộ 22 sẽ gặp cầu vượt Củ Chi, quẹo phải dưới gầm cầu ra tỉnh lộ 8 từ đó đi thẳng đến ngã tư Tân Quy – gặp tỉnh lộ 15 thì rẽ trái và từ đây đi khoảng hơn 1,000m nữa ta sẽ thấy Trung tâm Bảo dưỡng & Hướng nghiệp trẻ cô nhi khuyết tật Thiện Duyên nằm bên trái.
Thiện Duyên
Đó là một căn nhà nhỏ nằm ẩn mình khá khiêm tốn bên vệ đường, do tấm bảng hiệu trước cửa bị che khuất bởi mái hiên hơi thấp và xe bán nước mía nên chúng tôi phải lượn tới lượn lui vài lần mới tìm đến đúng nơi. Con đường càng vào sâu càng vắng vẻ, cũng may chúng tôi kịp phát hiện ra hàng tạp hoá nhỏ và mua được 01 bao gạo 25kg, thế là hai chị em cùng bao gạo và một đống hàng hoá cứ tung tăng vòng qua vòng lại cho đến khi dừng trước cửa Trung Tâm….kể ra cũng liều thật nhưng may là đường vắng chứ đông đúc như Sài Gòn thì chả biết sự thể ra sao nữa.
Hôm ấy là ngày nghỉ nên ngoài chúng tôi còn có nhóm Nụ Cười Hồng đến thăm. Thật bất ngờ, trái với khung cảnh nhỏ hẹp bên ngoài, đi sâu vào bên trong ta sẽ gặp một phòng học nhỏ là nơi các bé tỉnh táo hơn một chút đang được một cô giáo trẻ dạy học. Bước xuống bậc thềm, ta sẽ gặp 1 dãy nhà ngang chạy dọc xuyên suốt, phía tay trái bên góc là phòng tập vật lý trí liệu với đầy đủ các dụng cụ cần thiết, mỗi tuần sẽ có bác sĩ trực tiếp tới hướng dẫn cho các bé thiểu năng trí tuệ 3 lần, còn hàng ngày thì luôn luôn có một cô y tá rất giỏi tay nghề túc trực tại đây.
Chính giữa là 4 phòng ở liền kề nhau. Phòng to nhất là một gian hình chữ nhật, đập vào mắt tôi là khoảng 40 chiếc cũi Inox cho 40 đứa trẻ (nhỏ nhất là 14 tháng) tất cả đều bị bại não, ảnh hưởng chất độc màu da cam, khuyết tật…đang quằn quại, đờ đẫn và la hét om xòm… thật khổ tâm khi phải chứng kiến cảnh đau lòng đó, chỉ nán lại ít phút ở đây để chụp hình tư liệu, trái tim tôi đã mấy lần lỗi nhịp, đã mấy lần tôi phải nén dòng nước mắt đang cứ chực trào ra, trong đầu cứ quay cuồng lời dặn của mẹ Hana trước khi đi: “chị cố gắng đừng xúc động, chúng ta đã xúc động nhiều rồi”. Điều làm tôi cảm thấy an ủi nhất là điều kiện vệ sinh ở đây thật tuyệt vời, nền nhà được lau chùi bóng loáng, các bé khuyết tật không tự kiểm soát được vệ sinh cá nhân và đều phải mặc tã suốt ngày nhưng tuyệt nhiên tôi không hề thấy hoặc ngửi thấy mùi hôi thối, tanh tưởi hay vết ghẻ lở nào trên thân thể các bé.
.jpg)
Qua tìm hiểu tôi được biết: hiện nay trung tâm có 73 bé/ tổng số 120 bé phải mặc tã thường xuyên và mỗi buổi sáng các cô bảo mẫu (ở đây gọi là má) đều tiến hành tắm rửa và lau chùi cẩn thận cho từng bé, trung bình mỗi ngày trung tâm sử dụng 219 tã giấy các loại (mỗi bé/03 tã/ngày). Các má ở đây đều là những người gắn bó lâu năm với Trung tâm nên rất hiểu cá tính và thói quen của từng em bé, chỉ cần nghe tiếng khóc thôi cũng đủ biết bé đó mới ị hay mới tè…nghe qua thì cảm thấy hài hước vui vui nhưng ngẫm lại âu cũng là cái tình giữa người với người mà thành ra hiểu nhau đến vậy, chứ có phải bà con máu mủ gì đâu.
Ba căn phòng nhỏ kế tiếp dành cho những bé lớn hơn và người già neo đơn. Có người có con cái đầy đủ nhưng gia cảnh quá nghèo nên cũng tìm tới đây để nương náu. Một số bé mồ côi lành lặn, không bị ảnh hưởng trí não sẽ được đi học và đến nay đã có bé đang học lớp 6. Tuổi thọ cao nhất của một bé bại não mà Trung tâm nuôi được là 40 tuổi, song song với trí tuệ không phát triển thì thể chất của các bé cũng rất yếu, từ ngày thành lập trung tâm đến nay (hơn 8 năm) đã có 4 bé mất và những bé này đều được trung tâm hoá táng và đem tro cốt về cúng tại Trung tâm, đây sẽ là mái nhà cuối cùng để các em có thể yên tâm an giấc mãi mãi.
.jpg)
Minh Hiền đang nô đùa với các bé ở Thiện Duyên
Má Mười – tên thật là Trần Thị Cẩm Giang, là người xướng lập ra Trung tâm này. Không biết từ bao giờ mà người dân trong vùng gọi bà bằng cái tên đầy thân mật – Má Mười. Má kể, má là thương binh, năm nay cũng 72 tuổi rồi, ở cái tuổi gần đất xa trời, nhưng lòng má còn trăn trở lắm.
Tôi đã ứa nước mắt khi nghe má hỏi: con nhắm má sống thêm được 05 năm nữa không? Sao lại chỉ có 05 năm hả má? Tôi thảng thốt - bởi má lo không đủ thời gian để ở lại với đám con ngây ngô đang nằm lay lắt sau những khung cũi sắt lạnh lẽo kia, ai sẽ coi sóc chúng và liệu chúng có được chăm lo đầy đủ nếu một ngày kia má phải từ giã cõi đời? Má vốn là một chiến sỹ biệt động kiên cường của mảnh đất thành đồng Củ Chi, khi về già má hay đi chùa tham gia các chương trình từ thiện, đi hoài, làm hoài mà sao khi quay trở lại thăm vẫn thấy các em bé mồ côi đó khổ hoài, rồi thấy nhiều nơi nuôi các em khuyết tật vất vả quá, má nhận nuôi giùm ban đầu 01 em, sau đó 02 em, rồi cứ thế tăng lên đến hơn 100 em lúc nào không hay. Toàn bộ cơ sở này đều do má tự tạo nên, để có thể nuôi được các bé, mỗi tháng má cần khoảng 60 triệu – đây là một khoản tiền không nhỏ, nhất là trong điều kiện cơ sở của má ở quá xa thành phố, má Mười lại không rành “internet” để tiếp thị quảng cáo nên má và mọi người tại trung tâm phải tự nuôi sống mình bằng cách trồng nấm, nuôi dế, kết cườm, làm muối tiêu, muối ớt xả…. dù khó khăn là thế, nhưng các bé ở đây vẫn được uống “sữa” hàng ngày, thôi thì không đủ tiền để dùng sữa ngoại hay dư dả chút đỉnh để thưởng thức hàng Việt nam chất lượng cao như sữa Dielac Alpha, các con của má Mười vẫn được uống sữa bột bịch Nuti hàng ngày đó chứ, còn hơn là chúng không biết mùi sữa ra sao, má Mười nhỉ?

Mẹ Henry chụp hình với Má Mười
Má Mười bộc bạch: má sẽ hiến toàn bộ cơ sở từ thiện này sau khi má qua đời cho Nhà nước hoặc một người nào đó có tâm và có “gan” tiếp tục đứng ra nuôi dưỡng các bé bại não này, nhưng đó mới chỉ là ý nguyện thôi chứ cũng không biết sẽ ra sao? Tôi im lặng nhìn má, nhìn ngắm khuôn mặt phúc hậu với đôi mắt đã nhăn nheo theo thời gian nhưng vẫn ánh lên những tia nhìn ấm áp và rực sáng khi nghĩ tới 1 ngày mai tốt lành cho những đứa con dị dạng của mình. Nghẹn ngào, tôi chỉ biết ngồi đấy và suy tư.
Những mảnh đời bất hạnh:
120 mảnh đời ở đây phần lớn là trẻ cô nhi, khuyết tật, mỗi em 1 hoàn cảnh, 1 số phận khác nhau. Tên của các em đều được đặt theo hoàn cảnh như:
Em “Bánh trung thu” má Mười nhặt được ở gò mả
Em “Bỏ” bị ba mẹ bỏ ngay ngoài cửa TT, đến khi được phát hiện thì đã bị kiến ăn hết một con mắt, rồi cuối cùng em cũng bỏ các má ra đi sau một cơn bạo bệnh…
Em Thiện – bị bỏ rơi vào đúng ngày Hiến chương Việt Nam 20/11. Má Mười vẫn còn nhớ rất rõ: sáng hôm ấy có một chiếc xe hơi sang trọng có số đuôi là…114 dừng gần cửa Trung tâm, thấp thoáng 1 người phụ nữ vội vã xuống xe và đặt một cái hộp carton trước cửa TT, ban đầu mọi người cứ tưởng ai cho bánh cho quà gì đó, nhưng khi mở ra thì là một thằng bé con có khuôn mặt của đứa trẻ bị down, ốm quắt queo chỉ nặng đúng 01kg và có một khối u thịt lạ bên hông phải. Nghĩ đó chỉ là cái rốn bị lệch nên má vẫn chăm sóc em như những đứa trẻ khác.
Thiện ăn rất nhiều nhưng điều lạ là em không hề “cho ra”. Và một điều lạ nữa là nơi “cái rốn lệch” lại chảy ra thứ nước có mùi như phân em bé. Kiểm tra kĩ hơn thì má Mười phát hiện ra một điều hết sức đau lòng - Thiện không hề có hậu môn.
Mang chứng bại não vốn dĩ em đã bất hạnh, nhưng giờ em còn bất hạnh hơn gấp nhiều lần. Má Mười đã đem em đi chạy chữa nhiều nơi, nhưng do còn thiếu kinh phí nên vẫn chưa phẫu thuật dứt điểm cho Thiện được. Nhìn em, chúng tôi thầm cảm phục ý chí sống còn của con người và cũng thầm cảm phục tấm lòng nhân hậu của các má nơi đây.

Em Thiện lúc mới sinh ra Em Thiện đã được 1 năm tuổi
Em Duyên, năm nay đã 40 tuổi nhưng nhìn vẫn như trẻ thơ. Không phát triển được nhưng em vẫn là phụ nữ. Em cũng có chu kì kinh nguyệt hàng tháng như bao người con gái khác.
Những lúc “tới kì” em hoàn toàn không ý thức được, các cô ở trung tâm băng vào thì em lại tháo ra, vứt lung tung. Lâu dần, các cô chỉ còn cách chăm sóc Duyên từng giờ từng phút mỗi khi em “tới kì”. Rồi những đau đớn, những rên la, vật vã…

Em Duyên thích cầm nắm tất cả những vật gì em lấy được
Các em cứ sống, cứ sống, không biết gì đến cuộc đời. Tồn tại và tồn tại. Nhưng cũng thầm mừng vì các em không bị vất vưởng, bị bỏ rơi…. Các em đã được chăm sóc trong một môi trường ấm áp tình yêu thương, ấm áp tình đồng loại.
Và nương tựa vào nhau để sống
Nhìn những con người bất hạnh nương tựa vào nhau để sống, cười với nhau tràn ngập tình yêu thương, tự nhiên tôi cảm thấy cuộc đời này quá đẹp...

"Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên..."
Mái Ấm Hoa Hồng
Tạm biệt má Mười, chúng tôi tiếp tục lên đường ghé thăm địa chỉ thứ hai. Mái Ấm Hoa Hồng (thuộc dòng tu Đa Minh Lạng Sơn – Gò Vấp).
Từ cơ sở Thiện Duyên chạy ngược theo hướng về lại thành phố Hồ Chí Minh khoảng 20 phút ta sẽ gặp Mái Ấm Hoa Hồng. Nằm ngay mặt tiền tỉnh lộ 8, cánh cổng sắt sơn màu xanh biển đứng trơ trọi và hoàn toàn tách biệt với thế giới xung quanh. Thò tay qua ô cửa bấm chuông, phải đợi hơn 5 phút sau mới có 1 cô nàng đủng đỉnh đi bộ ra mở cửa, hoá ra đó là 1 cô gái bị thiểu năng trí tuệ, lối từ cổng vào đến gian nhà chính của mái ấm khá xa và ngập tràn ánh nắng gay gắt của buổi trưa, thế mà cô bé cứ tỉnh bơ để đầu trần đi bộ, hỏi gì em cũng lỏn lẽn cười không nói.
Mái Ấm Hoa Hồng cũng là một dãy nhà ngang gồm 05 phòng, khi chúng tôi tới mọi người đang tập trung ở phòng lớn chính giữa, tiếng nhạc vui tai phát ra từ máy CD rất rộn ràng, hoá ra các bé ở mái ấm đang ôn lại những động tác múa học được ở trường. Ra đón chúng tôi là Sơ Mỹ (Sơ chủ quản tại mái ấm) trên tay đang ẵm 01 bé trai sơ sinh.
Hiện nay mái ấm đang cưu mang 40 trẻ sơ sinh và cụ già cao tuổi (nằm liệt một chỗ), nếu tính cả các Sơ và người phục vụ thì khoảng 50 người. Đa phần đều là phụ nữ, chỉ có 2 bé trai sơ sinh mới được các Sơ nhận nuôi, hai bé này sẽ được nuôi dưỡng đến 6t sau đó sẽ được gửi qua trường dòng cho các cha nuôi tiếp.

Hai bé sơ sinh của mái ấm Hoa Hồng. Bé gái bên trái bị mẹ bỏ rơi, cha nuôi không nổi phải gửi cho các sơ. Bé trai bên phải chưa đầy tháng, có mẹ là một cô nữ sinh ham chơi 16t. Cả hai bé đều đẹp như thiên thần.
Đời sống ở đây không đến nỗi khó khăn như ở Thiện Duyên vì các Sơ có nguồn kinh phí ổn định từ nhà dòng. Tuy nhiên, do kinh phí hạn hẹp nên chỉ có các bé sơ sinh là được uống sữa, còn các bé lớn hơn thì khi nào các nhà hảo tâm cho mới được uống. Tã giấy cũng là vấn đề nan giải vì các cụ già đa phần liệt nằm một chỗ và các bé gái đang được nuôi dưỡng tại mái ấm phần lớn đều bị bệnh down, tàn tật không thể kiểm soát được việc vệ sinh cá nhân nên đều phải dùng tã hàng ngày.
Điều tôi cảm nhận trong thời gian 30p ngắn ngủi ở nơi này là không khí ấm áp của một gia đình, các sơ và các bé sống hoà đồng và vui vẻ, do diện tích các phòng khá nhỏ nên mọi người đều ngủ giường tầng và các sơ cũng chia nhau ngủ chung với các bé. Ngoài các giờ kinh kệ ra, mọi người đều thay phiên chăm sóc lẫn nhau, mấy chị lớn bị bại liệt thì đảm nhận việc cho 3 bé sơ sinh uống sữa, thay tã, các bé lớn hơn, tỉnh táo hơn thì chăm sóc các bé nhỏ hơn và các sơ thì chăm lo chung cho toàn nhóm. Ở đây mọi thứ đều rất gọn gàng sạch sẽ và thoáng mát. Trong tôi lúc này dâng đầy một cảm xúc bình yên, nhẹ nhàng bên một không gian đang ngập tràn màu vàng ươm của nắng – màu xanh tươi của cây cối – và sắc trắng dịu dàng, tinh khiết của gió và mây trời….
“Nếu là con chim chiếc lá
Con chim phải hót chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận bao giờ”…

Các bé ở Hoa Hồng đang ăn trưa
Đã gần 12h trưa, chúng tôi chia tay các Sơ và những em bé bất hạnh nơi đây, vội vã cho một hành trình dài về lại thành phố. Con đường dài hơn 50km chói loà bóng nắng, tôi ê ẩm ngồi sau tay lái vững chãi của Minh Hiền, đôi mắt cận thị như nhoà đi, tạm quên những gì mới trải qua, lòng tôi bỗng thấy “mát” trước tình cảm đôn hậu của con người, dường như ở đâu đó trong mỗi khoảng khắc, ta vẫn tìm ra giá trị của CHÂN THIỆN MỸ từ những con người bình dị nơi đây, họ không phô trương hào nhoáng, không giới thiệu se sua, không quảng cáo rầm rộ, không tờ rơi miễn phí…nhưng họ vẫn toả sáng – từ những nơi heo hút nhất - một tấm gương đạo đức về cái CHO và NHẬN của cuộc đời.
Tạm biệt Má Mười, Sơ Mỹ và các bé mồ côi bất hạnh, tạm biệt Củ Chi – mảnh đất của lòng nhân ái và tình người ấm áp. Hẹn một ngày gần đây chúng tôi sẽ trở lại.
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 28/03/2010
Mẹ Henry
|
|
Đã có 2619 người đọc bài viết này
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |