|
DANH - NHÂN
08/12/2009 12:00:00
|
|
Sau bài báo về trường hợp cháu Danh ở Cam Lâm. tôi nhận được tin nhắn của Quyên, một thành viên trong THIỆN NHÂN HỘI rủ cùng đi đến thăm gia đình cháu. Tất nhiên là đồng ý cả 2 tay. Và ngay sáng hôm sau nhóm chúng tôi lên đường.
Sau bài báo về trường hợp cháu Danh ở Cam Lâm. tôi nhận được tin nhắn của Quyên, một thành viên trong THIỆN NHÂN HỘI rủ cùng đi đến thăm gia đình cháu. Tất nhiên là đồng ý cả 2 tay. Và ngay sáng hôm sau nhóm chúng tôi lên đường.
Xuất phát từ Nha Trang, nhóm chúng tôi gồm chị Hà, Quyên, Phượng ( chịu trách nhiệm nắm vô lăng ) tôi và một người bạn của Quyên. Mục đích đầu tiên là để biết nhà, sau là để hiểu rõ hơn về gia cảnh và tình trạng của cháu.
Vài người phụ nữ hàng xóm tò mò khi thấy chúng tôi đến.
Ngôi nhà cấp 4 bé tí teo thấp thóang dưới những tán xoài cũng không mấy khó tìm vì nằm gần đường ray xe lửa. Sau hai lần hỏi thăm thì người thứ ba chúng tôi gặp lại chính là Mẹ cháu đang đi chợ về. Một người phụ nữ trẻ tuổi, khắc khổ với đôi mắt to đen nhưng buồn thăm thẳm.
Căn nhà tuy bé nhưng " rộng thênh thang " vì trống trơn, chẳng có gì .
Đón chúng tôi là những chú chó đang đùa nhau trên cát. Thấy người lạ chúng sủa ran, Chị Hà và Phượng sợ hãi. Tôi vội thanh minh rằng chúng tôi đến thăm bé Danh và không ai trong chúng tôi ăn thịt chó cả. Chúng hiểu chăng nên ánh nhìn đã thiện cảm hơn và thôi không sủa nữa.
Phía trước một đòan tàu đang chạy qua.
Từ xa, thấp thóang một đứa bé thập thò sau cột cửa mà chúng tôi đã nhận ra ngay là cháu với hình ảnh của " Chú Lính Chì ". Bố đi làm. Mẹ đi chợ. Anh đi học, cháu ở nhà một mình tha thẩn trước sân.

Tôi cố kìm tiếng khóc chực trào ra. Dù là thành viên trong hội, nhưng chúng tôi chưa ai được gặp THIỆN NHÂN ngoài đời. Nhưng hôm nay, một CHÚ LÍNH CHÌ bằng xương bằng thịt đang đứng trước chúng tôi đây, đang làm nhói đau trái tim những người Mẹ. Những tiếng xuýt soa xót xa kìm nén.
Sau những bỡ ngỡ ban đầu, Cháu đã mạnh dạn đến với chúng tôi , vẫn nét hồn nhiên ngây thơ, trong sáng . Chỉ những người lớn là đang cảm nhận nỗi đau.
Chị Hà với chiếc áo mang logo của Hội.

Quyên cũng đã kịp kết thân với bé.
Quyên đang cắt móng tay cho bé .
Trong cùng một năm ( 2006 ) hai em bé trai mỗi bé một hòan cảnh nhưng đều gánh chịu một nỗi đau giống nhau, và cuộc sống được hồi sinh như một sự thần kỳ của số phận. Ngày Danh còn sống trở về từ bệnh viện Nhi Đồng Tp HCM đã là một sự ngỡ ngàng của nhiều người kể cả các BS ở BV Khánh Hòa. Ngoài sự mất mát đầy oan nghiệt , Danh còn bị nhiễm trùng máu. Phép mầu nào đã đến với Danh, môt đứa trẻ khi ấy cũng chỉ vừa 18 tháng.
Mẹ thay túi chứa chất thải cho em. Tôi không muốn chạm vào nỗi đau của em nhưng đây vẫn là sự thật tàn khốc .
Xương chậu không còn, nhìn mảng sẹo dưới lưng và phần đùi của cái chân còn lại, tôi thật không thể hình dung .
Mảng da đùi đã bị lột , một mảng da lưng và mông lại được bóc ra để bọc phần thân dập nát.
Không còn gì, cảm giác của sự không còn gì . . . ngoài một sự sống phi thường đang nhảy nhót.
DANH - NHÂN
Một Bé còn chân phải - một Bé còn chân trái. ( có sự sắp đặt nào của tạo hóa không đây !!! )
Mẹ em lại ứa nước mắt khi kể về những ngày kinh hoàng .
Và chiếc dép mà NHÂN dấu đi nay đã có người để con cùng chia sẻ đấy NHÂN ơi !
Không biết khi đang đi hoặc đang đứng mà NHÂN muốn ngồi xuống thì con làm thế nào nhỉ !?
Còn cô và mọi người hôm nay được chứng kiến kiểu ngồi của DANH :
Đang nhảy lò cò và đứng sau lưng tôi, bỗng nghe một tiếng CỘC khô khốc vang lên. Đó là tiếng cái đầu gối va xuống nền nhà khi DANH thả mình rơi tự do mỗi khi ngồi xuống, Với người bình thường chắc sẽ đau lắm, mẻ gối như chơi. Vậy mà với DANH đó là một động tác bình thường như bình thường phải thế.
Cái "củ lạc" chai sần .
NHÂN thì mong có một cái xe đạp để khi nào lắp chân sẽ đạp đi chơi ( Chẳng biết Nhân sẽ đạp kiểu gì !! ). Nhưng DANH thì có rồi đấy, chỉ có điều với DANH , xe đạp không phải để đạp đi mà là để dắt, để đỡ phải nhảy lò cò. Cách đi với xe đạp của DANH cũng có một không hai .
Hai tay vịn xe , còn cái chân còn lại Bé vừa làm trụ vừa xoay, gót và mũi thay nhau như mấy diễn viên hát bội di chân trên đôi hài cong trong những động tác đi ngang mà không nhấc chân lên vậy đó.




Và bé có thể di chuyển khá nhanh .
DANH cũng leo trèo, nhảy nhót như NHÂN. NHÂN có cầu thang để bò lên còn DANH có cây mít bên hông nhà để đu mình lên như khỉ vậy.



Một hai ba ta đã là " Tề Thiên Đại Thánh".
Bộ bàn ghế duy nhất trong nhà là cái bàn học của 2 anh em nên chủ và khách cứ vô tư. . . . ngồi đất.


Căn phòng của bố con anh Thi, quần áo được treo trên khung. Giường không. . . nằm đất .

Tham quan gian bếp, tôi chợt nhớ đến TN ( những nải chuối, những cái bắp ngô còi . . .)

Và đây là cái bếp than hiện đại nhất mà tôi được thấy. Bỏ vài cục than, găm điện . . .


Ngọn lửa chuẩn bị hừng lên.
Và tôi muốn mượn hình ảnh đốm lửa này để kết thúc entry như một niềm tin và hy vọng, như một khát khao cháy bỏng rằng bé Danh cũng như đôi vợ chồng nghèo hiền lành, chất phác Thi - Oanh sẽ có một ngày mai tươi sáng hơn, mong lắm những tấm lòng sẻ chia để mầm sống mãnh liệt nhỏ nhoi kia có đủ sức đương đầu với bao khó khăn đang chờ phía trước.

Chia tay đôi vợ chồng trẻ và "chú lính chì" đáng yêu. Nhìn lại đoạn đường ray nơi đã gây ra nỗi đau oan nghiệt

chúng tôi hẹn lần quay lại sau sẽ không xa.
Và tôi nghĩ đến ngày mai , hai "chú lính chì " DANH-NHÂN , một chú còn chân phải - một chú còn chân trái và một nỗi đau . . . chung . . .
Ôi ! Những Chàng Trai . . .Ôi ! DANH - NHÂN . . . !
|
|
Đã có 1748 người đọc bài viết này
|
|
|
10 Bình luận cho bài viết
|
|
(*)=Bắt buộc
|
|
Họ tên(*)
|
|
|
Email(*)
|
|
|
Nội dung(*)
|
|
|
|
|
|
Bài viết cũ hơn
 | Loading… |